Ký ước Chiến dịch Điện Biên Phủ
Với niềm tự hào hiện rõ trên khuôn mặt, ông kể cho chúng tôi nghe về những tháng ngày giành giật với địch từng tất đất, chiến hào trên đồi A1.
Chúng tôi gặp cựu chiến binh Hà Văn Xuyên, thôn Ba Nhất, xã Yên Nguyên vào một sớm tháng Tư khi cả nước đang tưng bừng kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chuẩn bị 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2024). Ở tuổi 95, sức khỏe có phần giảm sút nhưng khi nhắc đến những trận đánh lịch sử trên mảnh đất Điện Biên Phủ anh hùng, đôi mắt cụ Hà Văn Xuyên lại sáng ngời tinh anh. Với niềm tự hào hiện rõ trên khuôn mặt, ông kể cho chúng tôi nghe về những tháng ngày giành giật với địch từng tất đất, chiến hào trên đồi A1. Năm 1953, ông được lệnh gọi nhập ngũ Đại đội 634, Tiểu đoàn 910, Trung đoàn 148 đóng quân tại Lào Cai. Sau đó đơn vị đánh Pháp ở các mặt trận Tây Bắc, nước bạn Lào. Đến 7-1953, đơn vị của ông được lệnh tiến quân ra Điện Biên với nhiệm vụ đánh chiếm đồi A1. Đồi A1 lúc bấy giờ có tất cả 4 hướng lên, quân Pháp bố trí vô cùng chặt chẽ và bố trí hết sức kiên cố. Ông Xuyên nhớ lại: “Ở dưới đất thì có xe tăng quần, trên trời 4-5 chiếc máy bay thi nhau ném bom, nã đạn, có nhiều lúc chúng tôi đánh chiếm được nửa quả đồi nhưng lại bị nó đánh bật ra. Hai bên cứ giành giật nhau từng tức đất, từng đoạn giao thông hào ở trên đồi A1 như thế”. Với ông Xuyên, đồi A1 là trận địa khốc liệt nhất, nhiều đồng chí, đồng đội của ông đã ngã xuống. Mỗi mét hào, mỗi bước tiến trên đồi A1 trong suốt 38 ngày đêm chiến đấu, tiêu diệt cứ điểm này đều được đánh đổi bằng xương máu của bộ đội. Với ông, đó là những ký ức không bao giờ phai mờ.



