Kỷ vật bên dòng sông Thạch Hãn
Kỷ vật bên dòng sông Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 ở Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn trở thành dòng sông máu. Những người lính trẻ tuổi đôi mươi, mang theo hành trang là những giấc mơ giảng đường, đã nằm lại dưới đáy sông để bảo vệ Thành Cổ.
Vinh, một sinh viên Văn khoa vừa xếp bút nghiên lên đường, luôn mang theo trong túi áo ngực một cuốn sổ tay nhỏ. Trong đó không chỉ có những bài thơ anh viết dọc đường hành quân, mà còn có một nhành hoa ép khô của Lan – người bạn cùng lớp, cũng là người yêu của anh. Lan hẹn Vinh: "Hết chiến tranh, mình cùng viết chung một cuốn tiểu thuyết nhé."
Một đêm tháng 7, Vinh cùng tiểu đội nhận nhiệm vụ vượt sông vào tiếp tế cho Thành Cổ. Nước sông cuồn cuộn, pháo sáng của địch soi rõ từng gợn sóng. Giữa dòng, một quả pháo nổ gần mạn thuyền. Vinh bị hất văng xuống nước. Trong lứa tuổi thanh xuân đẹp nhất, anh thấy mình chìm dần vào làn nước lạnh buốt.
Ý nghĩ cuối cùng của Vinh không phải là nỗi sợ cái chết, mà là nỗi tiếc nuối về cuốn tiểu thuyết chưa kịp viết. Anh cố hết sức dùng chút sức tàn, bọc cuốn sổ tay vào tấm nilon thật chặt rồi nhét vào một kẽ đá ven bờ trước khi bị dòng nước cuốn đi.
Năm 2000, trong một lần nạo vét lòng sông, người ta tìm thấy một bọc nilon bám đầy rêu phong. Cuốn sổ tay vẫn còn nguyên nét chữ: "Gửi Lan, nếu anh không thể cùng em viết tiếp, hãy để những dòng thơ này kể thay anh về mùa hè năm ấy...". Lan, giờ đã là một nhà giáo ưu tú tóc pha sương, nhận lại kỷ vật trong nước mắt. Cô không viết tiểu thuyết, cô đã dành cả đời để kể cho học trò nghe về "cuốn sách" vĩ đại nhất – đó là sự hy sinh của những người như Vinh, những người đã hóa thân vào sóng nước để giữ lấy mảnh đất quê hương.


