Cựu chiến binh

KỶ VẬT CÒN LẠI SAU CHIẾN TRANH

Giữa bom đạn chiến trường, có những kỷ vật nhỏ bé được giữ gìn như báu vật. Không phải vàng bạc, chỉ là chiếc khăn, cuốn sổ hay tấm ảnh cũ. Nhưng đó là ký ức của đồng đội, của những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng làm nhiệm vụ nơi chiến trường xa xôi, bác Nguyễn Hữu Tuyết luôn mang theo bên mình một kỷ vật nhỏ của đồng đội. Đó không phải vật có giá trị vật chất, nhưng lại mang giá trị tinh thần lớn lao, theo bác suốt những năm tháng chiến tranh và cả khi đã trở về đời thường.

Bác kể, đó là chiếc khăn tay đã sờn mép, màu đã phai theo thời gian. Chiếc khăn ấy là của một người đồng đội thân thiết, người đã cùng bác chia ngọt sẻ bùi trong những ngày gian khó nhất. “Ngày đó, anh em chúng tôi coi nhau như ruột thịt,” bác nói chậm rãi, ánh mắt xa xăm.

Trong một trận chiến ác liệt, người đồng đội ấy bị thương nặng. Trước khi được cáng ra tuyến sau, anh nắm tay bác, trao lại chiếc khăn tay và dặn dò:
“Nếu tôi không về được, cậu giữ giúp tôi thứ này, coi như còn tôi bên cạnh.”

Lời dặn ấy theo bác suốt quãng đời binh nghiệp. Người đồng đội sau đó không qua khỏi. Giữa chiến trường khốc liệt, không kịp một lời tiễn biệt, không một nén hương, chỉ có chiếc khăn tay trở thành kỷ vật duy nhất còn lại.

“Lúc cầm chiếc khăn, tôi nghẹn lắm,” bác kể. “Nhưng không dám khóc, vì còn nhiệm vụ phía trước.” Bác gấp chiếc khăn cẩn thận, cho vào túi áo trong, coi đó như lời nhắc nhở phải sống, phải chiến đấu thay phần của người đã ngã xuống.

Những đêm rừng vắng, khi mệt mỏi và căng thẳng, bác lại lấy chiếc khăn ra, nhìn thật lâu. Có lúc bác khẽ nói một mình, như đang trò chuyện với người bạn cũ. “Mình còn sống, là phải sống cho xứng đáng,” bác thì thầm.

Chiếc khăn ấy đã cùng bác đi qua bao lần hành quân, qua những đêm phục kích, những ngày thiếu lương thực, thiếu nước. Nó không chỉ là kỷ vật, mà là điểm tựa tinh thần, giúp bác vững vàng hơn giữa lằn ranh sinh tử.

Khi chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương, chiếc khăn vẫn được bác giữ gìn cẩn thận. Dù đã cũ, đã sờn, bác chưa từng có ý định bỏ đi. “Đó là phần ký ức không thể thay thế,” bác nói. “Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ đến đồng đội, nhớ những người không kịp trở về.”

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện ấy, giọng bác trầm lắng nhưng không bi lụy. Kỷ vật của đồng đội không chỉ gợi nhớ đau thương, mà còn nhắc bác trân trọng hòa bình, trân trọng cuộc sống hiện tại.

“Chiến tranh qua rồi,” bác khẽ nói, “nhưng đồng đội thì vẫn còn trong lòng tôi, qua từng kỷ vật nhỏ như thế.”

Với bác Nguyễn Hữu Tuyết, kỷ vật của đồng đội là minh chứng cho một thời hoa lửa không thể nào quên, là lời nhắc nhở âm thầm về sự hy sinh, về tình đồng chí thiêng liêng đã được tôi luyện trong khói lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn