Kỷ vật dưới đáy balô của người y tá chiến trường
Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bà ngoại tôi – cụ Trần Thị Thảo – là nữ y tá thuộc Trạm quân y tiền phương tại chiến trường Quảng Trị. Ngày ấy, hành trang của bà chỉ có chiếc balô cóc sờn vai và chiếc túi cứu thương luôn túc trực trên lưng.
Bà kể, mùa hè đỏ lửa năm 1972, trạm quân y đón hàng trăm thương binh mỗi ngày dưới làn mưa bom dày đặc. Trong số đó có chiến sĩ trẻ Lê Văn Vinh, bị thương rất nặng ở chân và mất máu nhiều. Giữa ranh giới sinh tử, bà Thảo vừa nén đau thương vừa kiên trì thức trắng ba đêm liền để túc trực, thay băng và nhường từng ngụm nước sạch duy nhất cho anh. Trước khi chuyển lên tuyến trên, chú Vinh dúi vào tay bà một mảnh kim loại gọt từ xác máy bay địch cùng lời hứa: "Nếu còn sống qua chiến tranh, em nhất định tìm lại chị."
Mảnh kim loại ấy được bà giữ kỹ dưới đáy balô qua hàng chục năm. Đến năm 2015, nhờ chương trình tìm kiếm đồng đội, chú Vinh – giờ đã là thương binh nặng – tìm về lại nhà bà. Hai người tóc đã bạc trắng, ôm chồm lấy nhau vỡ òa trong nước mắt, tay vẫn cầm chặt mảnh kim loại năm xưa. Câu chuyện của bà nhắc tôi hiểu rằng, tình đồng chí trong chiến tranh không chỉ là sự sát cánh trên chiến trường, mà còn là tình người thiêng liêng sống mãi với thời gian.



