Kỷ Vật Giữa Lòng Chiến Tranh
Trong một buổi trưa cuối tháng 11, khi nghe ông mình và đồng đội ôn lại chuyện xưa, em vô tình được chứng kiến một ký ức chiến tranh đầy nước mắt. Đó là câu chuyện về ông Nguyễn Anh Tuấn – người lính 20 tuổi hy sinh trong trận pháo kích năm 1979, để lại lời dặn cuối cùng gửi gắm tình yêu Tổ quốc và niềm tin cho người ở lại. Câu chuyện khiến em thấm thía hơn sự đánh đổi của thế hệ cha anh và trân quý hòa bình mà hôm nay em đang được sống.
Hôm nay , ngày 27/11 buổi trưa em đi học về đã nghe được ông em đang ôn lại chuyện xưa thời chiến tranh với đồng đội cũ của ông đến chơi , và vô tình được nghe một câu chuyện ở quá khứ trong thời kì chiến tranh . Chính khoảnh khắc ấy , cảm xúc của em như đang được hòa mình vào những hồi ức chiến tranh đầy khói lửa và mất mát.
Ngồi cùng ông em là ông Lương Ngọc Tuyến và đồng đội cũ của ông là Nguyễn Văn Chờ , và được nghe ông em kể lại một câu chuyện chứa đựng vô vàn cảm xúc mà chính ông đã trải qua trong chiến tranh thời bấy giờ , khi ông Nguyễn Văn Chờ đang ở một đơn vị khác. Ông em Lương Ngọc Tuyến là một cựu chiến binh quê ở Thôn 3 , Xã Yên Bình , Tỉnh Lào Cai đã có hàng chục năm làm quân y trong quân đội và đã trực tiếp tham gia vào chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc chống Trung Quốc tháng 2 năm 1979.
Ông kể thời bấy giờ có rất nhiều khó khăn , điển hình như ở vùng biên giới đường đi lại hiểm trở , việc vận chuyển lương thực và đồ dùng y tế cứu chữa thương binh vô cùng gian nan , và đã có rất nhiều đồng đội của ông đã hy sinh vì bom đạn , vì những đêm giặc tàu phục kích bất ngờ . Nghe đến đây , cảm xúc của ông như nghẹn đi vài phần , ông nói rằng có một lần đơn vị của ông đang phòng thủ trên trận địa , thì giặc tàu đã bất ngờ nã rất nhiều những quả pháo sang trận địa ở biên giới nước ta , có vô số đồng chí bị thương. Đến đây ông hẫng đi một nhịp và sau đó ông kể, một người anh em thân thiết của ông tên là ông Nguyễn Anh Tuấn quê ở Cam Đường Lào Cai ở trong trận pháo kích ấy đã pháo nổ cụt mất một chân và bị đa vết thương .
Trên đường đưa ông Nguyễn Anh Tuấn về trạm phẫu , do mất máu quá nhiều và đường về căn cứ xa , mặc dù ông Tuấn vẫn rất tỉnh táo , còn nói với các anh em trong tiểu đội rằng “ các anh cố gắng cứu em với ’’ . Nhưng khi về đến trạm phẫu do ông Tuấn bị mất máu quá nhiều , và khi ấy không có điều kiện để truyền máu . Nên ông đã hy sinh ngay trên cáng cứu thương ở trong trạm phẫu . Trước khi trút hơi thở cuối cùng , thì ông Tuấn đã nói với ông em rằng “ anh Tuyến , anh và các anh em ở lại và phải cố gắng giữ biên giới , giữ lấy từng mảnh đất nước ta . Và nếu có dịp qua gia đình em thì hãy báo cho bố mẹ em biết, nhưng đừng để ông bà xúc động quá bất ngờ và hãy nói rằng em đã anh dũng hy sinh để bảo vệ Tổ Quốc ”. Lúc ấy ông Nguyễn Anh Tuấn mới chỉ 20 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của thời thanh niên, ông chọn đi bảo vệ Tổ quốc mà chưa kịp viết tiếp những ước mơ riêng của mình, nhưng giờ đây ông đã trở thành một người anh hùng, hy sinh để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Và ông em đã mang theo lời nhắn nhủ ấy suốt những năm tháng chiến tranh, đến năm 1985, khi đất nước đã hòa bình, ông mới về nhà ông Tuấn và trao lại lời dặn cùng tấm huy chương của ông Nguyễn Anh Tuấn cho gia đình của ông.
Khi nghe xong câu chuyện, lòng em vẫn dâng lên những dòng cảm xúc khó tả, đó là sự biết ơn vô hạn đối với những hy sinh thầm lặng, là niềm tự hào về những con người dám đặt Tổ quốc lên trên tuổi trẻ và ước mơ riêng của mình. Em cảm nhận được sự kiên cường, lòng dũng cảm và tình yêu nước sâu sắc mà thế hệ đi trước đã gửi gắm, và trong tim em, những cảm xúc ấy như lan tỏa, nhắc nhở em trân trọng hòa bình, trân trọng từng giây phút được sống trên mảnh đất tự do mà bao người đã từng hy sinh để gìn giữ.



