Kỷ vật miền nương cao
Hành trang người lính ngoài cây súng, chiếc ba lô con cóc, chú Ly A Sùng luôn mang theo một chiếc sáo nhỏ tự gọt từ cây trúc mọc trên vách đá Si Ma Cai. Nó là kỷ vật, cũng là báu vật tinh thần của người thanh niên dân tộc Mông. Vào những đêm đình chiến tĩnh lặng hiếm hoi, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên những ngọn nương xa, chú Sùng lại đem sáo ra thổi. Tiếng sáo lúc trầm lúc bổng, lảnh lót réo rắt bay qua những đồi cỏ gianh, vượt qua cả những tàn tích của đạn pháo. Giai điệu gọi bạn tình, gọi mùa xuân về trên rẻo cao khiến những gã lính trẻ người Kinh nằm nghe mà rưng rưng nhớ nhà, nhớ mẹ. Tiếng sáo ấy trở thành liều thuốc tinh thần, xoa dịu đi những mất mát, đau thương của cuộc chiến khốc liệt


