Kỷ vật thời kháng chiến - Những câu chuyện xúc động của hậu phương và tiền tuyến
Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta diễn ra vô cùng anh dũng, kiên cường, nhưng cũng cực kỳ gian khổ, khốc liệt. Trong khói lửa chiến tranh, tinh thần yêu nước, chịu đựng hy sinh, gian khổ càng được nêu cao. Tình đồng chí, đồng đội, tình cảm gia đình, tình quân dân keo sơn giữa hậu phương và tiền tuyến càng gắn bó ấm nồng
Câu chuyện của liệt sĩ, phóng viên chiến trường Đỗ Văn Nhân trang trọng một góc trưng bày, khiến người xem xúc động bởi dòng thư gửi từ chiến trường năm ấy. Lá thư ngày 14-5-1968, ông viết: “Xa em sao bố thấy thương em nhiều. Thương nhiều lắm... Em hãy cứ tin rằng anh của em lúc nào cũng khỏe và chắc chắn sẽ về với em một ngày không xa lắm”.


Những lá thư gửi từ chiến trường năm ấy của liệt sĩ, phóng viên Đỗ Văn Nhân
Liệt sĩ, phóng viên Đỗ Văn Nhân sinh ngày 28-1-1934 tại xã Nguyên Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam, tham gia cách mạng từ năm 1959. Từ một thợ ảnh, năm 1966 ông đã trở thành một nhà nhiếp ảnh chiến trường làm việc cho Việt Nam Thông tấn xã. Năm 1967, tại Phân xã đặc biệt Nam khu IV (Bắc Trung bộ), ông bị thương và được phân công về Thông tấn xã Giải phóng tại Phân khu Nam thuộc Trung Trung bộ. Trong những lá thư ông gửi gia đình là những tình cảm nhớ thương tha thiết dành cho vợ là bà Lê Thị Tuyết đang ở nhà tần tảo nuôi 2 con và đợi ông về.
Nhưng không lâu sau, vào ngày 8-3-1969, ông đã mãi mãi nằm lại chiến trường vì bị thương và căn bệnh sốt rét. Vợ ông - bà Lê Thị Tuyết mất chồng ở tuổi 34, nhưng đã ở vậy nuôi con và nâng niu, gìn giữ cẩn thận tất cả những kỷ vật của ông. Năm 1992, hài cốt của ông mới được tìm thấy ở Phú Yên, sau đó được di dời về Nghĩa trang Liệt sĩ Hà Nội.


