Kỷ vật trong chiếc hộp gỗ
Bà Mận giữ một chiếc hộp gỗ cũ mà cả gia đình đều biết nhưng ít ai được chạm vào. Bà nói: “Đó là hộp của thời hoa lửa.” Bên trong hộp có ba thứ: tấm khăn tay thêu dang dở, chiếc cúc áo bằng đồng và một mảnh giấy nhỏ đã sờn. Đó là những kỷ vật của người yêu bà—anh Nghĩa, một chiến sĩ đặc công. Trước ngày anh đi, họ hẹn nhau: “Khi nào hòa bình, anh về thêu nốt bông hoa còn dang dở.” Nhưng anh hy sinh trong một trận đánh mà đơn vị phải giữ bí mật. Thi hài không đưa về được, đồng đội chỉ nhặt lại
Bà Mận giữ một chiếc hộp gỗ cũ mà cả gia đình đều biết nhưng ít ai được chạm vào. Bà nói: “Đó là hộp của thời hoa lửa.”
Bên trong hộp có ba thứ: tấm khăn tay thêu dang dở, chiếc cúc áo bằng đồng và một mảnh giấy nhỏ đã sờn. Đó là những kỷ vật của người yêu bà—anh Nghĩa, một chiến sĩ đặc công.
Trước ngày anh đi, họ hẹn nhau: “Khi nào hòa bình, anh về thêu nốt bông hoa còn dang dở.” Nhưng anh hy sinh trong một trận đánh mà đơn vị phải giữ bí mật. Thi hài không đưa về được, đồng đội chỉ nhặt lại chiếc cúc áo còn sót lại.
Bà Mận từng khóc nhiều năm trời. Nhưng không phải vì mất mát, mà vì lời hẹn ước chưa kịp trọn. Nhiều bạn khuyên bà lập gia đình khác, bà chỉ lắc đầu: “Tôi đã hứa chờ.”
Đến giờ, hơn 50 năm đã trôi, bà sống bình lặng bên con cháu. Mỗi lần gấp lại chiếc hộp gỗ, bà bảo: “Tôi không giữ nỗi buồn, tôi giữ một thời đẹp đẽ mà cả đời này tôi tự hào.”


