Cựu chiến binh

Kỷ vật và ký ức

Một ký ức nghẹn ngào từ chiếc bình nhôm c ũ kỹ – kỷ vật gắn liền với năm tháng chiến đấu chống quân Pol Pot tại đại ngàn Tây Nguyên của người ông cựu chiến binh, qua góc nhìn đầy tự hào và biết ơn của người cháu thời hòa bình.

Thanh Hóa23/08/2026Trần Phương Oanh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên góc bàn của ông ngoại tôi, một cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên chống quân Pol Pot, luôn đặt một chiếc bình nhôm cũ kỹ, chằng xịt những vết lõm. Hồi nhỏ, tôi hay lấy nó làm đồ chơi mà không hề biết rằng, đằng sau lớp vỏ kim loại xước xát ấy là cả một miền ký ức máu và hoa. ​Một chiều mưa Tây Nguyên dội xuống mái tôn, ông xoa đầu tôi rồi trầm ngâm kể. Lần đó, đại đội của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm biên giới. Giữa cái nắng cháy da rồi lại đến những trận mưa rừng xối xả, thiếu nước sinh hoạt còn đáng sợ hơn cả bom đạn. Chiếc bình này là vật duy nhất giữ lại những giọt nước quý giá cho cả tiểu đội. Ông nhớ nhất đêm trận địa bị phục kích, người đồng đội thân thiết tên Hùng bị thương nặng. Giữa cơn mê sảng vì sốt và mất máu, chú Hùng chỉ thào thào: “Mè ơi, cho tôi xin ngụm nước…”. Ông ngoại đã dốc những giọt nước cuối cùng từ chiếc bình này vào môi đồng đội. Nhưng rạng sáng hôm ấy, chú Hùng vẫn mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi, gục đầu bên chiến hào khi trận chiến vừa dứt. Mỗi lần nhắc đến đoạn đó, giọng ông lại nghẹn ngào, đôi bàn tay chằng chịt vết gân co lại. Ông bảo, quân Pol Pot khi ấy tàn bạo lắm, nhưng tình đồng chí, sự đùm bọc giữa thiếu thốn gắt gao mới là thứ giúp ông và đồng đội đứng vững qua những năm tháng tàn khốc ấy. Chiếc bình tông nhôm theo ông suốt từ biên giới Tây Nam cho đến ngày chiến thắng trở về, như một chứng nhân lặng lẽ cho tuổi trẻ và những người bạn đã nằm lại nơi đại ngàn. ​Lớn lên, sống trong hòa bình với đầy đủ tiện nghi, tôi mới hiểu hết giá trị của những giọt nước nghèo xơ xác và sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ ông cha. Lịch sử với tôi không còn là những con chữ vô hồn trên trang sách, mà là vết sẹo trên tay ông, là giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo mỗi ngày 27/7. ​Tuy ông đã không còn nhưng hình ảnh chiếc bình cũ và chiếc huân chương quý giá của ông vẫn nằm đó, nhắc nhở tôi về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay: Sống sao cho xứng đáng với tự do, hòa bình được đổi bằng máu và nước mắt của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn