Kỷ vật và lời nhắn nhủ từ người lính Đoàn 559
Mỗi tấm huân chương đều ẩn chứa một câu chuyện, mỗi vết sẹo thời gian đều mang hình hài của lịch sử. Gặp gỡ bác Lã Phú Thịnh tại Thôn 5, xã Yên Mô, chúng tôi không chỉ được nghe kể về chiến tranh qua những con số, mà còn cảm nhận được hơi ấm của lòng yêu nước từ một người lính thực thụ. Bác là minh chứng sống động cho thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trên tuyến đường Trường Sơn những năm 1968 - 1975.
Sinh năm 1950, bác Thịnh nhập ngũ vào thời điểm cuộc chiến cam go nhất. Với vai trò là người lính thuộc Đoàn 559, bác đã cùng đồng đội xẻ đá, bắc cầu, bảo vệ hành lang vận tải chiến lược. Trong trí nhớ của bác, Trường Sơn không chỉ có màu xanh của lá mà còn có màu đỏ của đất băm vằn vì bom đạn và màu bạc của những đêm không ngủ canh đường.
Trong phiếu tư liệu, bác nhắc đến những kỷ vật vẫn được nâng niu như báu vật gia đình: Huân chương kháng chiến hạng Ba và Huân chương chiến sĩ giải phóng. Đối với bác, đó là những "vật chứng" cho một thời thanh xuân rực rỡ nhất. Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là năm 1968, khi bác bắt đầu đối diện với thực tế khốc liệt của chiến trường. Giữa rừng sâu nước độc, giữa tiếng bom gầm rú, thứ duy nhất giúp người lính đứng vững chính là niềm tin vào ngày độc lập và sự đùm bọc của nhân dân.
Bác kể, dù ở đâu, làm gì, hình ảnh quê hương Yên Mô vẫn luôn là động lực để bác vượt qua mọi hiểm nguy. Sau năm 1975, khi non sông thu về một mối, bác trở về quê hương với hành trang là những ký ức không thể nào quên về những đồng đội đã ngã xuống, về những cung đường vắt ngang đỉnh đèo mây phủ. Những dòng chữ bác viết về thông điệp cho thế hệ trẻ trong phiếu thu thập mang đầy tâm huyết: mong các cháu Đoàn viên, thanh niên hôm nay phải luôn ghi nhớ công ơn cha anh, không ngừng nỗ lực để xứng đáng với sự hy sinh của lớp người đi trước.
Câu chuyện của bác Lã Phú Thịnh không chỉ là tư liệu quý cho tổ biên soạn mà còn là bài học lịch sử bằng xương bằng thịt dành cho thế hệ trẻ xã Yên Mô. Qua lời kể của bác, chúng ta hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả thanh xuân của những người lính Trường Sơn. Xin cảm ơn bác – người lính già đã giữ lửa truyền thống để thế hệ mai sau tiếp bước.


