Kỷ vật và niềm tự hào giải phóng
Kỷ vật và niềm tự hào giải phóng
Trong căn nhà nhỏ tại thôn Trinh Nữ 2, có những kỷ vật được ông Lê Viết Mậu giữ gìn như báu vật. Đó là chiếc Huân chương Chiến sĩ giải phóng và những chiếc huy chương đã bạc màu theo thời gian. Mỗi vật phẩm không chỉ là một phần thưởng, mà là linh hồn của những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất mà ông đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Sau trận đánh ác liệt tại mặt trận Nam Lào và những đóng góp không ngừng nghỉ, ông Mậu vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng 3. Ông kể, giây phút đón nhận tấm huân chương trên tay, lòng ông trào dâng một cảm xúc khó tả – đó là sự công nhận cho những đêm trắng hành quân, cho những vết thương nhức nhối và cho cả những đồng đội đã ngã xuống không kịp nhìn thấy ngày vinh quang.
Bên cạnh huân chương, ông còn lưu giữ chiếc Huy chương kháng chiến hạng 3 và những giấy tờ quân ngũ cũ kỹ. Những tấm bằng khen đã ố vàng, nét mực đã phai nhưng niềm tự hào trong ông thì vẫn luôn tươi mới. Với ông, những kỷ vật này không phải để khoe khoang, mà là để nhắc nhớ về một thời kỳ hào hùng của dân tộc, nơi mỗi cá nhân đều là một gạch nối tạo nên chiến thắng chung.
Những khi con cháu quây quần, ông lại mang những kỷ vật ấy ra, kể cho chúng nghe về nguồn gốc của từng chiếc huy chương. Ông muốn truyền lại ngọn lửa yêu nước, để lớp trẻ hiểu rằng tự do ngày nay được đổi bằng xương máu và sự nỗ lực bền bỉ của thế hệ cha anh. Mỗi chiếc huân chương là một câu chuyện, một bài học về lòng trung thành và ý chí kiên định.
Kỷ vật "thời hoa lửa" là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại. Với ông Lê Viết Mậu, chúng là gia tài lớn nhất, là minh chứng cho một cuộc đời sống có lý tưởng và đầy trách nhiệm. Những tấm huân chương ấy sẽ mãi tỏa sáng như chính tâm hồn người lính già Yên Mô.
Trong căn nhà nhỏ tại thôn Trinh Nữ 2, có những kỷ vật được ông Lê Viết Mậu giữ gìn như báu vật. Đó là chiếc Huân chương Chiến sĩ giải phóng và những chiếc huy chương đã bạc màu theo thời gian. Mỗi vật phẩm không chỉ là một phần thưởng, mà là linh hồn của những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất mà ông đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Sau trận đánh ác liệt tại mặt trận Nam Lào và những đóng góp không ngừng nghỉ, ông Mậu vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng 3. Ông kể, giây phút đón nhận tấm huân chương trên tay, lòng ông trào dâng một cảm xúc khó tả – đó là sự công nhận cho những đêm trắng hành quân, cho những vết thương nhức nhối và cho cả những đồng đội đã ngã xuống không kịp nhìn thấy ngày vinh quang.
Bên cạnh huân chương, ông còn lưu giữ chiếc Huy chương kháng chiến hạng 3 và những giấy tờ quân ngũ cũ kỹ. Những tấm bằng khen đã ố vàng, nét mực đã phai nhưng niềm tự hào trong ông thì vẫn luôn tươi mới. Với ông, những kỷ vật này không phải để khoe khoang, mà là để nhắc nhớ về một thời kỳ hào hùng của dân tộc, nơi mỗi cá nhân đều là một gạch nối tạo nên chiến thắng chung.
Những khi con cháu quây quần, ông lại mang những kỷ vật ấy ra, kể cho chúng nghe về nguồn gốc của từng chiếc huy chương. Ông muốn truyền lại ngọn lửa yêu nước, để lớp trẻ hiểu rằng tự do ngày nay được đổi bằng xương máu và sự nỗ lực bền bỉ của thế hệ cha anh. Mỗi chiếc huân chương là một câu chuyện, một bài học về lòng trung thành và ý chí kiên định.
Kỷ vật "thời hoa lửa" là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại. Với ông Lê Viết Mậu, chúng là gia tài lớn nhất, là minh chứng cho một cuộc đời sống có lý tưởng và đầy trách nhiệm. Những tấm huân chương ấy sẽ mãi tỏa sáng như chính tâm hồn người lính già Yên Mô.


