Lá bàng đỏ cuối mùa
Ở một trạm giao liên trên đường Trường Sơn, cô gái tên Tâm luôn giữ thói quen lạ: mỗi khi nhận thư của bộ đội, cô đều nhặt một chiếc lá bàng đỏ, ép vào tập sổ, ghi ngày tháng. Cô bảo: – Để sau ni có ai hỏi, mình còn nhớ được hôm mô là tin vui, hôm mô là tin buồn. Một ngày mưa, có bức thư của một người lính trẻ… nhưng người nhận đã hy sinh trước đó hai ngày. Cô Tâm lặng lẽ ghi vào sổ: “Lá không kịp đến tay người.” Cô ép chiếc lá cuối cùng vào trang giấy — nhưng lá ấy không đỏ, mà nâu xỉn vì bị
Ở một trạm giao liên trên đường Trường Sơn, cô gái tên Tâm luôn giữ thói quen lạ: mỗi khi nhận thư của bộ đội, cô đều nhặt một chiếc lá bàng đỏ, ép vào tập sổ, ghi ngày tháng. Cô bảo: – Để sau ni có ai hỏi, mình còn nhớ được hôm mô là tin vui, hôm mô là tin buồn. Một ngày mưa, có bức thư của một người lính trẻ… nhưng người nhận đã hy sinh trước đó hai ngày. Cô Tâm lặng lẽ ghi vào sổ: “Lá không kịp đến tay người.” Cô ép chiếc lá cuối cùng vào trang giấy — nhưng lá ấy không đỏ, mà nâu xỉn vì bị mưa dầm. Sau hòa bình, cuốn sổ với hàng trăm chiếc lá bàng nhiều màu được trao lại cho thân nhân liệt sĩ. Một người mẹ đã ôm cuốn sổ mà khóc: – Cô bé ni… giữ lá như giữ hộ phần đời của con tui.


