Lá Chắn Sống Giữa Mưa Bom Bão Đạn
Mùa khô năm 1967, chiến trường Quảng Nam rực lửa. Địch dùng chiến thuật "Tìm và Diệt", rải thảm bom B52 và pháo bầy hòng san phẳng các căn cứ kháng chiến. Trong một chuyến đi thị sát mặt trận sát vùng giáp ranh, đoàn của Tướng Chu Huy Mân bất ngờ lọt vào tọa độ oanh kích của địch.
Mùa khô năm 1967, chiến trường Quảng Nam rực lửa. Địch dùng chiến thuật "Tìm và Diệt", rải thảm bom B52 và pháo bầy hòng san phẳng các căn cứ kháng chiến. Trong một chuyến đi thị sát mặt trận sát vùng giáp ranh, đoàn của Tướng Chu Huy Mân bất ngờ lọt vào tọa độ oanh kích của địch.
Tiếng rít của phản lực F4 xé toạc bầu trời, theo sau là những cột khói đen đặc và tiếng nổ rung chuyển cả đại ngàn. Đất đá bắn tung tóe, mảnh bom văng rào rào như mưa đá.
"Bảo vệ Thủ trưởng!" – Tiếng hô thất thanh vang lên.
Trong giây phút sinh tử ấy, phản xạ của người chiến sĩ Vương Quốc Lệnh nhanh hơn cả suy nghĩ. Ông không tìm chỗ nấp cho mình. Ông lao đến, dùng cả thân mình chồm lên, che chắn cho Đại tướng Chu Huy Mân, ép người xuống mặt đất lổn nhổn đá tai mèo.
Một loạt bom nổ ngay gần đó. Sức ép của bom khiến lồng ngực ông Lệnh như muốn vỡ tung, tai ù đặc, đất cát phủ kín người. Nhưng đôi tay ông vẫn ghì chặt, tạo thành một "cái hầm thịt" vững chãi che chở cho người chỉ huy.
Khi khói bom tan bớt, Tướng Hai Mạnh lồm cồm ngồi dậy, việc đầu tiên là ông rũ đất trên người người lính cận vệ: "Lệnh! Có sao không em?". Ông Lệnh mặt mày nhem nhuốc, ho sặc sụa nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh: "Báo cáo, em ổn. Thủ trưởng không sao là tốt rồi!".
Giữa cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, hành động của ông Vương Quốc Lệnh không chỉ là nhiệm vụ, mà là biểu tượng của lòng quả cảm, là lời thề son sắt của thế hệ thanh niên thời hoa lửa: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



