LÁ CHẮN THÉP NƠI TỌA ĐỘ LỬA: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI HẠ SĨ TRẺ (Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Lê Bá Quý)
LÁ CHẮN THÉP NƠI TỌA ĐỘ LỬA: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI HẠ SĨ TRẺ (Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Lê Bá Quý)
LÁ CHẮN THÉP NƠI TỌA ĐỘ LỬA: BẢN HÙNG CA CỦA NGƯỜI HẠ SĨ TRẺ
(Ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Lê Bá Quý)
Chương 1: Tiếng khóc chào đời giữa tiếng gầm của đạn bom (14/04/1965)
Bác Lê Bá Quý sinh ngày 14/04/1965, đúng vào giai đoạn đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc bằng không quân. Tuổi thơ của cậu bé Quý lớn lên trong mùi khét của khói bom, dưới những căn hầm chữ A ẩm thấp và những lớp học sơ tán.
Mười năm đầu đời sống trong chiến tranh đã hun đúc trong trái tim cậu thiếu niên ấy một khát vọng hòa bình mãnh liệt. Năm 1975, khi đất nước rợp bóng cờ hoa ngày thống nhất, Lê Bá Quý vừa tròn 10 tuổi. Hạt giống của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc đã được gieo mầm từ đó, chờ ngày nảy lộc để tiếp bước thế hệ cha anh.
Chương 2: Lên đường giữa lúc Tổ quốc gọi tên (02/1985)
Tròn 10 năm sau ngày đất nước thống nhất, bầu trời biên cương lại vần vũ mây đen. Đầu năm 1985 là thời điểm mặt trận biên giới bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt nhất. Tiếng súng không ngừng vang lên ở các cao điểm phía Bắc, trong khi tại chiến trường Campuchia, tàn quân Pol Pot vẫn điên cuồng chống phá.
Tháng 02/1985, đáp lại lệnh gọi thiêng liêng của non sông, chàng thanh niên 20 tuổi Lê Bá Quý hăng hái lên đường nhập ngũ. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, mang theo bầu máu nóng của thanh niên xã Lĩnh Toại, bác đã không ngần ngại tiến thẳng vào tâm bão của lịch sử.
Chương 3: Bản lĩnh người Hạ sĩ trên chảo lửa tiền tiêu (1985 - 1989)
Trong hơn 4 năm ròng rã dầm sương dãi nắng nơi chiến hào, bác Quý mang cấp bậc Hạ sĩ - Chiến sĩ (CS). Đây là lực lượng nòng cốt, những người trực tiếp cầm súng giáp mặt quân thù, gánh chịu nhiều gian khổ và hy sinh nhất.
Nếu chốt giữ ở biên giới phía Bắc: Bác Quý đã bước vào "lò vôi thế kỷ" Vị Xuyên hay những điểm cao mờ sương. Đó là những ngày tháng bám đá đánh giặc, chịu đựng hàng ngàn quả đạn pháo cày xới mỗi ngày. Dưới chiến hào bùn lầy và buốt giá, người Hạ sĩ trẻ vẫn kiên cường giữ vững từng tấc đất phên dậu của Tổ quốc.
Nếu làm nghĩa vụ quốc tế tại chiến trường K: Bác đã phải hành quân qua những cánh rừng rậm rạp rình rập mìn sát thương, những cơn sốt rét rừng quật ngã cả những thân hình vạm vỡ nhất. Bác cùng đồng đội đã truy quét những sào huyệt cuối cùng của địch, bảo vệ sự hồi sinh của nước bạn.
Hơn 4 năm ấy, người chiến sĩ Lê Bá Quý đã lấy máu và mồ hôi của mình để viết nên bài ca kiên trung, bảo vệ vững chắc hậu phương đang gồng mình vượt qua thời kỳ bao cấp khó khăn.
Chương 4: Trở về trước thềm bình minh của đất nước (05/1989)
Tháng 05/1989, bác Lê Bá Quý vinh dự hoàn thành nghĩa vụ quân sự và nhận quyết định xuất ngũ. Thời điểm xuất ngũ của bác mang một ý nghĩa lịch sử vô cùng to lớn: Chỉ vài tháng sau đó (tháng 9/1989), Việt Nam chính thức rút toàn bộ quân tình nguyện khỏi Campuchia, và tiếng súng trên các dải biên cương cũng dần lùi vào dĩ vãng. Đất nước chính thức bước vào kỷ nguyên hòa bình trọn vẹn để tập trung Đổi mới.
Chàng trai 20 tuổi ngày nào bước ra khỏi quân ngũ khi đã 24 tuổi, rắn rỏi, can trường và dạn dày sương gió. Bác trở về quê hương Lĩnh Toại, cởi bỏ quân phục nhưng vẫn giữ nguyên chất lính "Bộ đội Cụ Hồ", tiếp tục xắn tay áo cùng bà con nhân dân xây dựng quê hương ngày một giàu mạnh, ấm no.



