Bài viết

Lá chắn tuổi thơ giữa khói lửa chiến tranh bên bờ sông Yên

Tây Ninh13/05/2026Lê Thị Thanh Thảo (THPT Thạnh Hóa - xã Thạnh Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên bài viết: Lá chắn tuổi thơ giữa khói lửa chiến tranh bên bờ sông Yên Nội dung: Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy đau thương nhưng cũng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam, biết bao con người bình dị đã trở thành những biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Giữa những trang sử ấy, hình ảnh Nguyễn Bá Ngọc - cậu bé mới mười bốn tuổi lao mình giữa mưa bom để cứu các em nhỏ vẫn luôn khiến nhiều thế hệ xúc động và khâm phục. Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1951 tại làng Ngọc Trà, xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Em là người con thứ hai trong một gia đình có bảy anh chị em. Sinh ra trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, tuổi thơ của Ngọc gắn liền với những tháng ngày gian khó nhưng giàu tình yêu quê hương và tinh thần cách mạng. Năm 1965, chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ở miền Bắc ngày càng ác liệt. Thanh Hóa trở thành một trong những trọng điểm đánh phá dữ dội nhất bởi nơi đây có nhiều tuyến giao thông quan trọng nối liền Quốc lộ 1A. Đế quốc Mỹ liên tục ném bom xuống các khu vực như Cầu Hàm Rồng, Đò Lèn và đặc biệt là Phà Ghép, nơi nối liền hai huyện Quảng Xương và Tĩnh Gia qua dòng sông Yên. Mục đích của Mỹ là cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch, ngăn miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Những ngày đầu tháng 4 năm 1965, từng tốp máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, thi nhau trút bom xuống làng mạc, bến phà và các tuyến đường giao thông. Khói lửa bao trùm khắp nơi, tiếng bom nổ làm rung chuyển cả đất trời. Làng Ngọc Trà, nơi đây là quê hương của Nguyễn Bá Ngọc nằm ngay bên bờ sông Yên nên trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Người lớn trong làng hầu hết đều tham gia chiến đấu, hỗ trợ bộ đội và dân quân bảo vệ quê hương. Trong các hầm trú ẩn chỉ còn lại người già và trẻ nhỏ. Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay Mỹ lại lao đến ném bom dữ dội xuống làng. Khi ấy, Nguyễn Bá Ngọc vừa đưa các em nhỏ xuống hầm trú ẩn thì bom bắt đầu dội xuống liên tiếp. Đất đá tung mù mịt, khói lửa bao trùm khắp xóm làng. Sau loạt bom dữ dội, giữa tiếng đổ sập của nhà cửa và tiếng khóc thét vang lên trong hỗn loạn, Nguyễn Bá Ngọc nghe thấy tiếng trẻ em kêu cứu từ phía nhà hàng xóm. Không một chút do dự, cậu bé mười bốn tuổi lao ngay ra khỏi hầm giữa lúc bom đạn vẫn còn trút xuống. Khi chạy đến nơi, Ngọc thấy người bạn cùng trang lứa tên Khương đã bị bom đánh trúng và hy sinh. Bên cạnh vách nhà đổ nát, em bé Oong mới sáu tuổi đang khóc thét trong sợ hãi. Ngọc lập tức bế em chạy về hầm trú ẩn an toàn. Nhưng giữa tiếng bom vẫn còn dội xuống từng đợt, Ngọc biết ngoài kia vẫn còn nhiều em nhỏ chưa kịp tìm nơi trú ẩn. Một lần nữa, cậu bé lại lao ra khỏi hầm. Giữa khói bụi và tiếng bom đạn, Ngọc tìm thấy em Đơ đang hoảng loạn. Cậu lập tức ôm em vào lòng, lấy chính thân mình che chở cho em rồi bò về phía hầm trú ẩn. Đang trên đường trở về, Ngọc lại nhìn thấy em Toanh bị thương nặng, máu chảy khắp người. Không ngần ngại, Ngọc bảo em bám vào người mình rồi cố gắng dìu cả hai em nhỏ bò từng chút một về nơi an toàn. Chỉ khi đưa được các em vào hầm trú ẩn, Nguyễn Bá Ngọc mới nhận ra mình đã bị mảnh bom găm vào ngực. Máu chảy rất nhiều nhưng cậu bé vẫn cố gắng chịu đựng. Lúc ấy, bà Lê Thị Khoát người trực tiếp chiến đấu và cũng là “cô y tá” nơi trận tuyến phà Ghép đã đến băng bó cho Ngọc. Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh thiếu thốn, bom đạn vẫn tiếp tục tàn phá dữ dội, mọi người không thể cứu được em. Sau nhiều giờ chống chọi với vết thương quá nặng, rạng sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, Nguyễn Bá Ngọc đã anh dũng hy sinh vì mất máu quá nhiều. Nguyễn Bá Ngọc ra đi khi mới mười bốn tuổi, độ tuổi đáng lẽ vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, sống trong sự chở che của gia đình. Nhưng trong giây phút sinh tử, cậu bé ấy đã không nghĩ đến bản thân mình mà chỉ mong cứu được những em nhỏ khác khỏi bom đạn chiến tranh. Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc đã khiến quân và dân Thanh Hóa vô cùng xúc động và tự hào. Sau này, Nhà nước đã công nhận em là liệt sĩ và truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì hành động dũng cảm đặc biệt ấy. Ngày nay, tại quê hương Quảng Trung, ngôi trường mang tên Nguyễn Bá Ngọc vẫn đứng đó như một biểu tượng thiêng liêng về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Tượng đài người anh hùng nhỏ tuổi giữa sân trường như nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết sống nhân ái, dũng cảm và có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh cậu bé mười bốn tuổi lao mình giữa mưa bom để cứu người vẫn mãi sống trong trái tim của nhiều thế hệ Việt Nam. Nguyễn Bá Ngọc tuy tuổi đời ngắn ngủi, nhưng em đã để lại cho dân tộc một tấm gương sáng ngời về lòng nhân hậu và đức hy sinh cao cả. Có những con người tuy nhỏ bé nhưng trái tim lại lớn lao hơn tất cả. Và Nguyễn Bá Ngọc chính là một người như thế, người anh hùng nhỏ tuổi đã hóa thành bất tử giữa những năm tháng chiến tranh đau thương của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn