LÁ CHẮN XANH GIỮA LÒNG RỪNG SÁC
Câu chuyện về một người phụ nữ Nhơn Trạch kiên cường, dùng chiếc xuồng ba lá và mạng sống của mình để làm "tai mắt", tiếp tế lương thực cho căn cứ biệt động Rừng Sác ngay giữa những trận mưa bom rải thảm.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng rừng sác Nhơn Trạch (Đồng Nai) là "cái gai" trong mắt kẻ thù. Nơi đây là căn cứ địa của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác — lực lượng chuyên thực hiện các trận đánh xuất quỷ nhập thần vào các tàu chiến, kho tàng của địch trên sông lòng Tàu. Để cô lập các chiến sĩ, địch lập vành đai trắng, rải chất độc hóa học làm rụng lá cây rừng và liên tục dùng máy bay B-52 ném bom oanh tạc. Chúng quyết tâm cắt đứt nguồn lương thực để bộ đội ta phải đói khát mà đầu hàng.
Bà Nguyễn Thị Hồng (khi ấy người dân địa phương thường gọi là má Hồng), nhà ở ven rìa rừng sác Nhơn Trạch, đã không quản nguy hiểm nhận nhiệm vụ làm "trạm thu mua và tiếp tế" cho bộ đội.
Công việc của má vô cùng mưu trí và nguy hiểm. Ban ngày, má chèo xuồng đi chợ mua gạo, muối, thuốc men với số lượng nhỏ lẻ ở nhiều nơi khác nhau để tránh bị cảnh sát chú ý. Đêm xuống, má giấu toàn bộ số hàng hóa đó xuống dưới lườn xuồng, bên trên phủ một lớp sình lầy và củi vẹt bốc mùi hôi hám rồi một mình chèo xuồng len lỏi vào các lạch nhỏ dẫn vào căn cứ.
Một đêm cuối năm 1970, nước ròng sát đáy, chiếc xuồng của má Hồng đang lách qua khúc cua sông thì đụng đầu với một toán lính thủy đánh bộ đi tuần đêm trên thuyền cao tốc. Đèn pin công suất lớn rọi thẳng vào mặt má. Tên chỉ huy quát lớn: "Bà già kia! Đêm hôm mò mẫm vô rừng sác làm gì? Có phải tiếp tế cho Cộng sản không?".
Má Hồng vờ như giật mình, buông mái chèo mếu máo đáp: "Mấy ông làm tui hết hồn. Nhà nghèo quá, ban ngày đi làm mướn không đủ ăn, đêm phải tranh thủ lội sình chặt ít củi vẹt đem về mai đổi gạo nuôi mấy đứa nhỏ. Các ông coi, trên xuồng có cái gì quý giá đâu".
Tên lính dùng mũi súng hất hất mấy khúc củi vẹt đầy sình lầy, mùi hôi của nước ngập mặn xộc lên khiến chúng khó chịu khạc nhổ. Thấy một người đàn bà lớn tuổi, mặt mũi lem luốc bám đầy bùn đất, chúng chủ quan không thèm lật lớp lườn xuồng phía dưới — nơi đang giấu hai hũ muối hột và hàng trăm viên thuốc xuyên tâm liên cho bộ đội. Toán lính xua tay cho má đi tiếp, không quên buông lời dọa nạt.
Thoát khỏi họng súng địch, má Hồng không quay về mà tiếp tục dốc sức chèo nhanh hơn. Khi xuồng áp sát vào bụi đước rậm rạp của căn cứ, các chiến sĩ đặc công nhô lên từ mặt nước, ôm chầm lấy má. Có những chiến sĩ đang sốt rét run bần bật, nhận được thuốc từ tay má mà nước mắt tuôn rơi. Đối với họ, má Hồng không chỉ mang đến miếng ăn, liều thuốc, mà mang đến cả hơi ấm của gia đình, của hậu phương đất mẹ Đồng Nai.
Suốt nhiều năm ròng rã, chiếc xuồng ba lá của má Hồng đã vận chuyển hàng tấn lương thực, góp phần giữ vững lực lượng cho Đoàn 10 Rừng Sác lập nên những chiến công hiển hách, làm kinh hoàng kẻ thù ngay cửa ngõ Sài Gòn.
Chiến tranh qua đi, rừng sác Nhơn Trạch ngày nay đã xanh tươi trở lại, trở thành "lá phổi xanh" yên bình của tỉnh Đồng Nai. Má Hồng năm xưa nay đã về với tổ tiên, nhưng câu chuyện về người mẹ dũng cảm bên dòng sông lòng Tàu vẫn được các thế hệ chiến sĩ đặc công và người dân Đồng Nai kể lại với lòng tôn kính sâu sắc. Đó là biểu tượng cho tình quân dân cá nước, cho lòng trung kiên của những con người miền Đông gian lao mà anh dũng.



