Lá Cờ chiến thắng
Đêm đó, trụ sở tề xã Phú Phụng rực lên ánh đuốc. Du kích và dân làng đồng loạt nổi dậy. Giữa tiếng trống mõ dồn dập, Tư Nhẫn – chàng trai mới tròn hai mươi – ôm lá cờ giải phóng chạy đầu đội hình.
Hàng rào kẽm gai bị phá, súng địch nổ đanh liên hồi. Nhưng Tư Nhẫn không dừng lại. Anh lao lên mái nhà dừa, nơi có bóng tên lính đang cố giữ vị trí. Một loạt đạn sượt qua tai, anh vẫn ghì chặt cán cờ, leo lên từng thanh gỗ còn ướt sương.
Khi anh vừa cắm được lá cờ lên nóc, gió thổi mạnh làm cờ tung bay đỏ rực giữa trời đêm. Ngọn cờ như thắp lửa cho cả xóm. Mọi người hô vang, du kích đánh bật lính bảo an vào bên trong.
Ngay lúc ấy, Tư Nhẫn bị trúng đạn, khụy xuống mái. Đồng đội vội kéo anh xuống góc sân. Mặt anh tái nhợt nhưng miệng vẫn mỉm cười:
– Cờ còn… xóm mình còn, mấy anh đừng lo.
Đến sáng, cuộc nổi dậy thành công. Trụ sở tề bị chiếm, dân làng ùa ra đứng nhìn lá cờ của Tư Nhẫn vẫn bay trên nóc nhà dừa, đỏ như lửa mặt trời đầu ngày.
Họ nói với nhau:
“Đêm đó, xóm mình giữ được cờ… nhờ thằng Nhẫn gan lì như thép.”



