Lá cờ chiến thắng trên nóc hầm Him Lam
Ký ức bi tráng của người chiến sĩ trung đoàn 102 về giọt máu và bước chân kiên trung của đại đội trưởng Trần Can trước giờ phút toàn thắng.
Tôi đã đi qua hàng trăm trận đánh, nhưng cái gật đầu kiên định của anh Trần Can trong chiều 13 tháng 3 năm 1954 tại cứ điểm Him Lam vẫn tạc vào trí nhớ tôi như một bức tượng đồng. Trận đánh mở màn Điện Biên Phủ diễn ra khốc liệt ngoài sức tưởng tượng. Cứ điểm địch chống trả điên cuồng, tiểu đội cắm cờ của ta ngã xuống gần hết trước hỏa lực dày đặc. Giữa làn đạn đỏ quạch, anh Trần Can - lúc đó là tiểu đội trưởng - bất ngờ giật lấy lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" đã đẫm máu đồng đội.
Anh lao vọt lên những nấc thang hầm trú ẩn ngập tràn gạch đá vỡ. Tay trái anh trúng đạn máu chảy ròng ròng, nhưng tay phải vẫn ghì chặt cán cờ. Bằng một sức mạnh phi thường, anh nhảy phắt lên đỉnh nóc hầm trung tâm cứ điểm Him Lam, phất cao lá cờ đỏ sao vàng giữa bão đạn. Tiếng reo hò của chúng tôi vang động cả thung lũng. Anh tiếp tục cùng chúng tôi chiến đấu kiên cường qua từng chân hầm, từng góc chiến hào suốt chiến dịch. Nhưng xót xa thay, chỉ vài giờ trước khi lá cờ chiến thắng tung bay trên hầm De Castries ngày 7/5, anh Can đã hy sinh tại cao điểm 507. Anh ngã xuống khi bình minh chiến thắng đã cận kề.


