Bài viết

LÁ CỜ ĐẢNG NHUỘM BẰNG MÁU VÀ CHÂN DUNG BÁC HỒ GIỮA NHÀ TÙ PHÚ QUỐC

Doãn Mai Ngọc

22/08/2026phường Thiên Hương (phường Thiên Hương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã để lại biết bao câu chuyện khiến chúng ta hôm nay khi đọc lại vẫn không khỏi nghẹn lòng. Có những người chiến sĩ bước vào cuộc chiến với tuổi đời còn rất trẻ, đi qua bom đạn, tù đày và những thử thách khắc nghiệt nhất, nhưng trong tận cùng gian khổ vẫn giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào Tổ quốc và vào ngày đất nước thống nhất. Cựu tù Nguyễn Thế Nghĩa là một người như thế. Câu chuyện về ông không chỉ được nhớ bởi những năm tháng chiến đấu mà còn bởi một kỷ vật đặc biệt được làm nên từ chính máu của những người tù cộng sản trong nhà tù Phú Quốc.

Nguyễn Thế Nghĩa sinh năm 1945 tại Bắc Giang, nay thuộc tỉnh Bắc Ninh, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Từ khi mới 16 tuổi, ông đã nhiều lần xung phong nhập ngũ, nhưng vì chưa đủ điều kiện nên nguyện vọng chưa thể thực hiện. Mãi đến năm 22 tuổi, ông mới chính thức được ra trận, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam – nơi chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Tuổi thanh xuân của người thanh niên ấy từ đó gắn với những tháng ngày chiến đấu, với đồng đội và với khát vọng đất nước được độc lập, thống nhất.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những trận đánh ngoài chiến trường. Với nhiều người lính cách mạng, một mặt trận khác khắc nghiệt không kém chính là nhà tù của đối phương. Bị bắt và đưa vào nhà tù Phú Quốc, ông Nguyễn Thế Nghĩa cùng những người đồng chí phải sống giữa chế độ giam cầm hà khắc, thiếu thốn đủ bề, luôn phải đối mặt với sự tra tấn và những âm mưu khuất phục ý chí. Thế nhưng, nhà tù có thể giam giữ thân thể con người, chứ không thể giam giữ được lý tưởng.

Năm 1970, giữa chốn lao tù ấy, một lễ kết nạp Đảng được bí mật tổ chức. Đối với những người chiến sĩ bị giam cầm, được đứng vào hàng ngũ của Đảng trong hoàn cảnh ấy không chỉ là niềm vinh dự mà còn là một lời thề tiếp tục chiến đấu. Thế nhưng, buổi lễ lại thiếu một thứ tưởng như rất đơn giản mà vô cùng thiêng liêng: lá cờ Đảng.

Không có vải đỏ, không có màu vẽ, những người tù cộng sản đã nghĩ cách tạo nên lá cờ bằng những gì mình có. Nguyễn Thế Nghĩa tự làm bị thương ở tay, để máu thấm vào băng gạc. Khi tháo lớp băng ra, màu máu hiện lên đậm nhạt khác nhau. Những người đồng chí xung quanh cũng góp máu của mình để cùng tô đỏ lá cờ. Màu vàng của biểu tượng búa liềm được tạo nên từ bột thuốc. Trong điều kiện thiếu thốn đến tận cùng, một lá cờ Đảng đã được làm nên bằng máu – máu của những người đang bị giam cầm nhưng chưa bao giờ khuất phục.

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Sau khi hoàn thành lá cờ, ông Nguyễn Thế Nghĩa tiếp tục dùng tăm chấm vào máu để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. Không giấy màu, không bút vẽ, không những điều kiện tối thiểu của một bức tranh, chỉ có một chiếc tăm và những giọt máu của người chiến sĩ. Vậy mà từ đôi bàn tay ấy, hình ảnh Bác Hồ hiện lên giữa nhà tù Phú Quốc – giản dị nhưng thiêng liêng, trở thành điểm tựa tinh thần cho những người đang sống trong cảnh tù đày.

Hãy thử hình dung khoảnh khắc ấy: giữa những bức tường nhà tù lạnh lẽo, nơi kẻ thù muốn biến những người chiến sĩ thành những con người tuyệt vọng, lại xuất hiện một lá cờ Đảng được nhuộm bằng máu và chân dung Bác Hồ được vẽ bằng chính những giọt máu của người tù. Đó không đơn thuần là một nghi thức kết nạp Đảng. Đó là lời khẳng định rằng niềm tin có thể vượt qua xiềng xích, lý tưởng có thể sống trong những nơi khắc nghiệt nhất và lòng trung thành với Tổ quốc không thể bị khuất phục bằng bạo lực.

Sau ngày được trả tự do, ông Nguyễn Thế Nghĩa đã tìm cách mang theo lá cờ và bức chân dung Bác Hồ ra khỏi nhà tù. Hai kỷ vật ấy được ông gìn giữ như những chứng tích của một thời không thể nào quên. Mỗi vết máu trên lá cờ, mỗi nét vẽ trên chân dung Bác không chỉ kể lại câu chuyện của riêng một người mà còn nhắc nhớ về biết bao chiến sĩ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ được sống trong những ngày tháng bình yên, câu chuyện của cựu tù Nguyễn Thế Nghĩa càng khiến chúng ta thêm trân trọng những gì mình đang có. Một lá cờ hôm nay có thể được may bằng vải đỏ, một bức chân dung có thể được vẽ bằng những chất liệu đẹp đẽ, nhưng lá cờ được làm bằng máu và chân dung Bác Hồ được vẽ trong nhà tù Phú Quốc năm ấy mang một giá trị không gì có thể thay thế. Bởi phía sau đó là niềm tin, là lòng trung thành, là ý chí không khuất phục và là sự hy sinh của cả một thế hệ đã đặt vận mệnh của Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình.

Câu chuyện về Nguyễn Thế Nghĩa vì thế không chỉ là câu chuyện về một người cựu tù. Đó là câu chuyện về sức mạnh của lý tưởng trong những hoàn cảnh tưởng như con người có thể bị đẩy đến tận cùng của đau đớn và tuyệt vọng. Chính trong bóng tối của nhà tù, những người chiến sĩ ấy vẫn giữ được ánh sáng trong lòng mình. Và từ những giọt máu của họ, một lá cờ đỏ đã được tạo nên – như một lời thề âm thầm nhưng bất khuất: dù ở chiến trường hay trong lao tù, người chiến sĩ vẫn một lòng hướng về Đảng, về Bác Hồ và về ngày đất nước được tự do, thống nhất.

Những kỷ vật ấy hôm nay không chỉ thuộc về quá khứ. Chúng là lời nhắc nhở với thế hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có, độc lập không phải món quà được trao tặng, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ. Vì thế, khi được nhìn thấy lá cờ Đảng nhuộm bằng máu và chân dung Bác Hồ được vẽ giữa nhà tù Phú Quốc, chúng ta càng thêm kính phục những người đã đi qua thời hoa lửa và càng biết ơn những người đã góp phần làm nên một Việt Nam hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn