Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Lá cờ đầu” trong phong trào thi đua

Sau Chiến dịch Biên giới và những tháng ngày điều trị ở Việt Bắc, người chiến sĩ quê Cao Bằng trở lại đơn vị với một cơ thể chưa hoàn toàn bình phục nhưng với tinh thần vững vàng hơn trước rất nhiều. Đơn vị lúc ấy đang sôi nổi hưởng ứng phong trào thi đua trong toàn quân. Không chỉ thi đua chiến đấu giỏi, mà còn thi đua học tập, giữ kỷ luật, giúp đỡ đồng đội và phục vụ nhân dân.

Cao Bằng12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Lá cờ đầu” trong phong trào thi đua

Sau Chiến dịch Biên giới và những tháng ngày điều trị ở Việt Bắc, người chiến sĩ quê Cao Bằng trở lại đơn vị với một cơ thể chưa hoàn toàn bình phục nhưng với tinh thần vững vàng hơn trước rất nhiều.

Đơn vị lúc ấy đang sôi nổi hưởng ứng phong trào thi đua trong toàn quân. Không chỉ thi đua chiến đấu giỏi, mà còn thi đua học tập, giữ kỷ luật, giúp đỡ đồng đội và phục vụ nhân dân.

Ban đầu, người chiến sĩ trẻ nghĩ rằng mình chỉ là một người lính bình thường vừa trải qua trận Đông Khê. Anh không nghĩ mình sẽ được chú ý trong phong trào thi đua của đơn vị.

Nhưng đồng đội lại nhìn anh khác.

Họ nhớ người lính bị thương vẫn giữ cửa mở đến phút cuối.

Nhớ những ngày trong bệnh xá anh kiên trì tập luyện không bỏ cuộc.

Nhớ việc anh luôn sẵn sàng giúp những đồng đội yếu hơn đọc chữ, viết thư về nhà và tập cử động lại sau vết thương.

Một buổi sinh hoạt đơn vị, cán bộ đại đội đứng lên nói:

— Thi đua không chỉ là lập chiến công. Thi đua còn là vượt lên chính mình và giúp đồng đội cùng tiến bộ.

Rồi ông nhìn về phía người chiến sĩ quê Cao Bằng:

— Đồng chí là tấm gương tốt về ý chí và tinh thần đồng đội.

Nghe vậy, anh đỏ mặt, vội đứng dậy:

— Báo cáo, đó là nhờ anh em giúp đỡ em nhiều ạ.

Cả đơn vị bật cười thân thiện.

Tổ trưởng Lâm khẽ nói:

— Cậu vẫn như ở Đông Khê, cái gì cũng nhận là của tập thể.

Câu nói ấy khiến mọi người càng thêm quý mến anh.

Từ đó, anh được giao phụ trách một nhóm chiến sĩ trẻ mới bổ sung về đơn vị. Nhiều người còn rất ít tuổi, chưa quen đời lính, chưa quen kỷ luật và gian khổ.

Anh không dạy họ bằng những lời to tát.

Anh kể về những đêm ngủ giữa rừng Việt Bắc.

Kể về đồng đội bị thương vẫn nghĩ đến nhiệm vụ.

Kể về lời Bác Hồ dặn phải thương yêu đồng chí như anh em một nhà.

Và anh luôn nói:

— Người lính giỏi không phải người khỏe nhất, mà là người không bỏ đồng đội lại phía sau.

Những chiến sĩ trẻ nghe rất chăm chú.

Có người hỏi:

— Anh có sợ trong trận Đông Khê không?

Anh im lặng một lúc rồi thành thật:

— Có chứ. Ai cũng biết sợ. Quan trọng là đừng để nỗi sợ làm mình quên nhiệm vụ và quên đồng đội.

Câu trả lời ấy khiến họ càng tin anh hơn.

Phong trào thi đua trong đơn vị ngày càng sôi nổi. Người chiến sĩ quê Cao Bằng luôn là người dậy sớm nhất để kiểm tra nơi ở, tập luyện đều đặn dù cánh tay còn đau khi trời trở lạnh, và thường nhận phần việc khó khi hành quân hay giúp dân.

Mùa mưa năm ấy, đơn vị giúp đồng bào sửa lại những căn nhà bị tốc mái sau cơn bão. Anh chống đau cùng anh em khiêng tre, lợp mái và đào rãnh thoát nước.

Một cụ già người Tày nắm tay anh nói:

— Bộ đội như con cháu trong nhà vậy.

Nghe câu ấy, anh nhớ lời Bác Hồ: “Bộ đội là con em của nhân dân.”

Cuối đợt thi đua, đại đội tổ chức bình xét.

Nhiều ý kiến đề nghị suy tôn người chiến sĩ quê Cao Bằng là “lá cờ đầu” của phong trào thi đua.

Khi nghe tên mình được nhắc đến, anh đứng bật dậy:

— Báo cáo, em không dám nhận đâu ạ. Nếu không có tổ trưởng, không có anh em ở Đông Khê, không có đồng đội giúp em trong bệnh xá thì em không làm được gì cả.

Cán bộ đại đội mỉm cười:

— Chính vì đồng chí luôn nghĩ đến tập thể nên tập thể mới tin đồng chí.

Cả đơn vị vỗ tay.

Người chiến sĩ trẻ cúi đầu, mắt cay cay.

Trong giây phút ấy, anh hiểu rằng “lá cờ đầu” không phải là người đứng cao hơn mọi người.

Mà là người biết đi cùng mọi người, nâng người khác lên và giữ cho tinh thần tập thể luôn tiến về phía trước.

Tối hôm đó, anh ngồi bên bếp lửa cùng Hòa, Bảy và Tân.

Bảy trêu:

— Từ nay phải gọi là “lá cờ đầu” rồi nhé!

Anh cười lắc đầu:

— Lá cờ thì phải có cả đội hình giữ mới bay được chứ.

Mọi người im lặng vài giây rồi cùng cười vang.

Tiếng cười ấm áp lan trong đêm núi rừng Việt Bắc.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng đời quân ngũ, người chiến sĩ quê Cao Bằng không tự hào vì mình từng được gọi là “lá cờ đầu”.

Điều anh trân trọng nhất là đã sống trong một tập thể mà mọi người biết thương yêu, giúp đỡ và cùng nhau tiến bộ.

Bởi anh hiểu rằng một lá cờ chỉ có ý nghĩa khi phía sau nó là cả một đội hình đoàn kết và vững mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Lá cờ đầu” trong phong trào thi đua | Câu chuyện thời hoa lửa