Lá cờ đỏ giữa đêm Cửa Ông
Ngô Huy Tăng – lá cờ đỏ giữa đêm Cửa Ông
Đêm mùng 6 rạng ngày 7/11/1929, giữa tiếng máy sàng than vang vọng Cảng Cửa Ông, một lá cờ đỏ búa liềm bất ngờ tung bay trên cầu trục Poóc-tích số 1. Khoảnh khắc ấy đã làm kẻ thù hoảng loạn và thắp lên niềm tin mãnh liệt trong lòng giai cấp công nhân Vùng mỏ. Người cắm lá cờ lịch sử ấy là Ngô Huy Tăng – một thanh niên cộng sản mới 17 tuổi.
Sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, sớm trở thành thợ mỏ, Ngô Huy Tăng tận mắt chứng kiến cảnh công nhân bị áp bức, bóc lột tàn nhẫn. Được giác ngộ cách mạng, anh miệt mài tuyên truyền, truyền tay nhau những tờ báo cách mạng, khơi dậy tinh thần đoàn kết đấu tranh. Anh trở thành đảng viên cộng sản đầu tiên của Nhà sàng Cửa Ông, niềm tự hào của công nhân Vùng mỏ.
Lá cờ đêm ấy không chỉ là một hành động táo bạo, mà là lời khẳng định đanh thép: giai cấp công nhân đã đứng lên, cách mạng đã bén rễ nơi đây. Từ Cửa Ông, phong trào lan rộng, hun đúc ý chí đấu tranh không gì lay chuyển.
Bị bắt, bị tra tấn, bị đưa ra tòa, trước mũi súng kẻ thù, Ngô Huy Tăng vẫn hiên ngang hát Quốc tế ca, hô vang:
“Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm!”
Năm 1932, anh hy sinh trong nhà tù Sơn La khi vừa tròn 21 tuổi. Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng đã kịp thắp sáng cả một thế hệ.
Hôm nay, cầu trục Poóc-tích số 1 vẫn sừng sững bên Vịnh Bái Tử Long như một chứng nhân lịch sử. Tên tuổi Ngô Huy Tăng mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm, niềm tin sắt son và khát vọng cách mạng – ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ tiếp bước cha anh.


