Cựu chiến binh

LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG TUNG BAY TRÊN ĐẤT UÔNG BÍ

Lá cờ đỏ sao vàng lần đầu tiên tung bay trên đất Uông Bí trong mùa thu năm 1945 đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của độc lập, khắc sâu vào ký ức người dân và nhân chứng lịch sử Phạm Hồng Sơn.

Hưng Yên10/01/2026Đoàn Đắc Phước (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của cựu chiến binh Phạm Hồng Sơn, có một hình ảnh suốt đời không thể phai mờ: lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa đất trời Uông Bí trong những ngày Tổng khởi nghĩa mùa thu năm 1945. Đó không chỉ là một lá cờ, mà là biểu tượng của khát vọng độc lập, của máu xương và niềm tin mà bao thế hệ người Việt đã đánh đổi để giành lấy.

Trước năm 1945, Uông Bí là vùng đất chịu nhiều áp bức. Người dân vùng mỏ quanh năm lam lũ, làm quần quật dưới hầm sâu, trên bãi than, nhưng vẫn không đủ ăn. Lá cờ tam tài của thực dân Pháp, rồi cờ của phát-xít Nhật xuất hiện khắp nơi, nhắc nhở người dân về thân phận nô lệ. Trong bối cảnh ấy, hình ảnh một lá cờ đại diện cho dân tộc Việt Nam độc lập vẫn chỉ là ước mơ âm ỉ trong lòng người dân.

Phạm Hồng Sơn khi ấy là một thanh niên trẻ, sớm tham gia các hoạt động của Việt Minh. Ông kể, trong những buổi họp bí mật, các cán bộ cách mạng thường nói với thanh niên rằng: “Rồi sẽ có ngày, cờ đỏ sao vàng tung bay khắp đất nước.” Câu nói ấy như một lời hứa, một niềm tin, được truyền từ người này sang người khác.

Và ngày ấy đã đến.

Sau khi lệnh Tổng khởi nghĩa được ban bố, không khí cách mạng tại Uông Bí sôi sục chưa từng thấy. Từ sáng sớm, nhân dân các thôn, xóm kéo về điểm tập trung. Giữa biển người ấy, một lá cờ đỏ sao vàng được trân trọng mang ra. Khi lá cờ được kéo lên cao, cả không gian như lặng đi trong khoảnh khắc, rồi bùng nổ bằng những tiếng reo hò, vỗ tay, tiếng khóc vì xúc động.

Ông Sơn nhớ rõ, gió thổi mạnh, làm lá cờ phần phật tung bay, sắc đỏ rực rỡ nổi bật trên nền trời xanh. Ngôi sao vàng năm cánh lấp lánh trong nắng sớm, như soi sáng con đường phía trước của dân tộc. Nhiều người dân lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy lá cờ ấy bằng xương bằng thịt. Có cụ già chắp tay vái, có người bật khóc nức nở, có thanh niên đứng nghiêm trang, mắt không rời lá cờ.

Với Phạm Hồng Sơn, khoảnh khắc ấy thiêng liêng đến mức ông cảm thấy như mọi đau khổ, tủi nhục của những năm tháng bị đô hộ bỗng chốc tan biến. Ông kể:
“Khi nhìn thấy lá cờ bay lên, tôi tin chắc rằng cách mạng nhất định thành công. Dù có phải hy sinh, tôi cũng không hối tiếc.”

Sau ngày đó, lá cờ đỏ sao vàng trở thành điểm tựa tinh thần của nhân dân Uông Bí. Trong các cuộc mít tinh, tuần hành, khởi nghĩa giành chính quyền, lá cờ luôn đi đầu, dẫn dắt đoàn người. Nó không chỉ là biểu tượng, mà còn là lời thề chung của cả cộng đồng: quyết bảo vệ thành quả cách mạng đến cùng.

Nhiều năm sau, khi đã trải qua hai cuộc kháng chiến và chứng kiến đất nước đổi thay, ông Sơn vẫn xúc động mỗi lần nhìn thấy lá cờ Tổ quốc. Với ông, lá cờ tung bay trên đất Uông Bí năm 1945 chính là khởi đầu cho hành trình độc lập của quê hương, là ký ức thiêng liêng gắn liền với cả cuộc đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn