LÁ CỜ ĐỎ THẮM GIỮA TRỜI NAM – KHÚC KHẢI HOÀN TRÊN NÓC DINH ĐỘC LẬP
Sài Gòn, trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Không khí như đặc quánh lại, không phải vì cái nắng gay gắt của những ngày cuối tháng Tư, mà bởi sức nóng của một cuộc chuyển giao lịch sử đang đến gần. Những con phố vẫn còn vương vấn mùi khói đạn, những hàng cây trên đường phố dường như cũng nín thở chờ đợi một thời khắc định mệnh. Trong lòng thành phố ấy, từng đoàn xe tăng của Lữ đoàn 203, những "con mãnh thú" thép của Quân đội Nhân dân Việt Nam, đang gầm vang, rẽ sóng tiến về phía trung tâm – nơi đặt cơ quan đầu não của chế độ cũ.
Dẫn đầu đội hình là chiếc xe tăng 843, và trên chiếc xe ấy, Trung úy Bùi Quang Thận – Đại đội trưởng Đại đội 4 – đang nắm chặt tay lái. Ánh mắt ông, nhuốm bụi đường dài và khói lửa chiến tranh, lúc này rực lên một ngọn lửa quyết tâm. Suốt 21 năm đằng đẵng, từ những ngày đầu kháng chiến gian khổ cho đến chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, cả dân tộc đã chờ đợi giây phút này.
Khi chiếc xe tăng 843 tiến sát đến cổng Dinh Độc Lập, thời gian như ngừng trôi. Cổng phụ của Dinh hiện ra trước mắt. Không chút do dự, Bùi Quang Thận ra lệnh cho chiếc 843 húc thẳng. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, rung chuyển cả mặt đất. Nhưng định mệnh trớ trêu, chiếc xe kẹt lại ngay tại cổng phụ. Sự căng thẳng bao trùm trong chớp mắt. Nhưng chỉ vài giây sau, từ phía sau, chiếc xe tăng 390 do Đại đội trưởng Vũ Đăng Toàn chỉ huy đã dũng mãnh lao lên. Với sức mạnh của khối thép hàng chục tấn, xe 390 húc tung cánh cổng chính, mở toang lối vào.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Bùi Quang Thận biết rằng, lịch sử đang giao vào tay mình một trọng trách thiêng liêng. Không chờ đợi thêm một nhịp thở, ông bật nắp cửa xe, ôm chặt lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam trong tay. Lá cờ không chỉ là vải, nó là máu, là nước mắt, là khát vọng của triệu triệu người dân Việt Nam suốt hai thập kỷ qua. Ông chạy như bay, lao qua khoảng sân rộng, nhắm thẳng về phía cầu thang dẫn lên nóc Dinh.
Bước chân ông nện mạnh trên từng bậc thang đá. Mỗi nhịp đập của trái tim ông lúc ấy cũng chính là nhịp đập của cả một dân tộc đang hồi hộp dõi theo. Ông không thấy mệt, dù đôi chân đã mỏi nhừ sau những ngày hành quân thần tốc. Trong đầu ông chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải cắm lá cờ này lên, phải kết thúc cuộc chiến tranh này!
Và rồi, ông đã lên đến nóc Dinh. Gió trưa thổi lồng lộng, mát rượi. Đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang trải rộng dưới chân, ông nhìn thấy lá cờ của chế độ cũ đang bay phần phật trong gió. Với một động tác dứt khoát, mạnh mẽ, Bùi Quang Thận hạ lá cờ ấy xuống. Và trong giây phút đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ đỏ sao vàng, lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng, được kéo lên.
Lá cờ từ từ vươn cao, tung bay kiêu hãnh giữa bầu trời xanh thẳm của một Sài Gòn vừa hồi sinh. Màu đỏ rực rỡ như tô thắm thêm sự hòa bình vừa trở lại với đất nước. Dưới mặt đất, những chiến sĩ, những người dân bắt đầu ùa ra, tiếng hò reo vang vọng như sấm dậy. Chiến tranh kết thúc. Hòa bình đã thật sự trở lại.
Giây phút ấy, Bùi Quang Thận đứng lặng người trên nóc Dinh. Ông không cười, cũng không khóc, mà một cảm giác nhẹ nhõm vô cùng len lỏi vào tâm hồn. Ông nghĩ về những người đồng đội đã không còn nữa, những người đã ngã xuống trên khắp mọi nẻo đường hành quân, những người không kịp nhìn thấy ngày lá cờ Tổ quốc bay cao ở thủ phủ cuối cùng này. Đối với ông, đây là khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong cuộc đời binh nghiệp. Đó là lúc ông hiểu rằng, từ giây phút này, đất nước sẽ không còn chia cắt, những gia đình sẽ được đoàn tụ, và nỗi đau chiến tranh sẽ dần lùi vào dĩ vãng.
Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập trưa 30/4/1975 đã trở thành một biểu tượng bất tử, một dấu mốc lịch sử không thể phai mờ trong dòng chảy của thời gian. Đó là khoảnh khắc mà hàng triệu trái tim Việt Nam cùng hòa chung một nhịp đập, khoảnh khắc mà lịch sử đã sang trang, mở ra một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên hòa bình, thống nhất và phát triển.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về người Trung úy Bùi Quang Thận và lá cờ lịch sử vẫn mãi là bản hùng ca "Thời hoa lửa" đầy bi tráng và kiêu hãnh. Mỗi khi nhắc lại, người ta lại thấy bồi hồi, xúc động về một thế hệ cha anh đã sống, đã chiến đấu và đã hiến dâng tất cả vì hai chữ "Tự do". Lá cờ ấy không chỉ bay trên nóc Dinh, mà nó đã vĩnh viễn khắc ghi vào tâm khảm của người Việt Nam như một biểu tượng của lòng yêu nước và ý chí bất khuất của dân tộc.
Câu chuyện về giây phút 11 giờ 30 phút trưa hôm ấy sẽ còn được kể mãi cho con cháu đời sau. Để nhắc nhớ rằng, để có được hòa bình ngày hôm nay, đã có những người lính xe tăng, có những Bùi Quang Thận, đã không tiếc máu xương, xông pha vào trận chiến cuối cùng, để lá cờ Tổ quốc mãi mãi rạng rỡ giữa lòng Sài Gòn yêu dấu.



