Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lá cờ đỏ trên "chảo lửa" 689 và khoảnh khắc bất tử của người lính đất Tổ

Tái hiện trận tập kích khốc liệt đêm 7-7-1968 trên điểm cao chiến lược 689 trong Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh qua ký ức hào sảng của Anh hùng Nguyễn Hữu Quyền. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, khi những người đồng đội ngã xuống ngay trước cửa mở, người chiến sĩ ấy đã nén vết thương, bò lên cắm cao lá cờ chiến thắng, khép lại một thiên anh hùng ca bất tử.

Quảng Trị09/06/2026Chi đoàn 10 Anh 23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần 6 thập kỷ đã trôi qua như một cái chớp mắt của lịch sử, nhưng trong tâm thức của cựu chiến binh, Anh hùng Lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân Nguyễn Hữu Quyền (sinh năm 1943, quê ở xã Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ), những ký ức rực lửa của trận đánh ngày 7-7-1968 thì vẫn vẹn nguyên, sống động. Giây phút ông tự tay cắm ngọn cờ chiến thắng trên đỉnh điểm cao 689 trong Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh mãi là một nốt thăng kiêu hãnh, một phần máu thịt không thể phai mờ trong cuộc đời binh nghiệp của ông.

Bên ly chè xanh đượm vị nơi quê nhà, người lính già đất Tổ cất giọng hào sảng, đưa chúng tôi ngược dòng thời gian về lại chiến trường Quảng Trị năm xưa. Ông khẳng định: Điểm cao 689 ngày ấy có một ý nghĩa chiến lược cực kỳ quan trọng, là "mắt thần" khống chế toàn bộ tập đoàn cứ điểm phòng ngự hạng nặng của địch như sân bay Tà Cơn, thị trấn Khe Sanh... Ý thức được vị trí hiểm yếu này, Mỹ - ngụy tổ chức chốt giữ ngày đêm vô cùng nghiêm ngặt. Chúng trang bị tại đây hàng loạt vũ khí tối tân, hiện đại nhất, đồng thời luôn có máy bay gầm rú trên đầu và hỏa lực pháo binh hạng nặng yểm trợ 24/24 giờ. Địch cố chết để giữ, còn ta thì hạ quyết tâm bằng mọi giá phải đánh sập để tạo bàn đạp vững chắc đánh chiếm các mục tiêu then chốt khác ở Khe Sanh (Hướng Hóa, Quảng Trị).

“Đúng 13 giờ ngày 7-7-1968, tôi nhận lệnh có mặt tại sở chỉ huy Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, Quân khu Việt Bắc (nay là Quân khu 1). Tại đây, ban chỉ huy giao cho tôi trọng trách chỉ huy lực lượng cơ động của Tiểu đoàn, tổ chức tập kích bất ngờ nhằm tiêu diệt gọn cụm địch trên điểm cao 689. Trung đội của tôi ngày ấy được tăng cường hỏa lực mạnh, gồm cối 82mm, ĐKZ-75, súng máy 12,7mm, đi kèm một tổ công binh và một tổ quân y. Tính cả quân số tăng cường, toàn đơn vị có 50 đồng chí. Đến 20 giờ cùng ngày, tôi và đồng đội bắt đầu xuất kích. Lợi dụng bóng đêm, chúng tôi phải băng cắt qua nhiều vực sâu hun hút, khe suối hiểm trở, vừa đi vừa căng mình né các đợt pháo cối dập dồn của địch mỗi khi chúng bắn pháo sáng rực trời. Với cương vị chỉ huy, tôi là người đi đầu gánh trọng trách dẫn đường cho tổ trinh sát, tổ công binh và Tiểu đội 7 — cánh quân có nhiệm vụ đánh vỗ mặt, tác chiến chính diện vào sở chỉ huy địch để cắm cờ”, Anh hùng Nguyễn Hữu Quyền chậm rãi kể, ánh mắt ông nhìn xa xăm như thấy lại đoàn quân năm ấy.

Dưới sự chỉ huy mưu trí, quyết đoán của Trung đội phó Nguyễn Hữu Quyền, đúng 24 giờ đêm ngày 7-7-1968, lực lượng đánh chính diện đã bí mật tiếp cận sát hàng rào kẽm gai và đồng loạt nổ súng đánh chiếm lô cốt đầu cầu. Tiếng súng xé toạc màn đêm. Khi quân ta xé toang cửa mở, tiếp cận áp sát khu trung tâm chỉ huy của địch, tất cả các mũi tiến công của Tiểu đoàn 3 đồng loạt xung phong mãnh liệt lên điểm cao 689. Ta đánh sập các lô cốt kiên cố, thổi bay các ổ đề kháng và trận địa cối của đối phương. Tuy bị đánh vỗ mặt bất ngờ nhưng dựa vào hầm hào vững chắc, quân địch lồng lộn chống cự vô cùng quyết liệt. Khoảng 3 giờ sáng ngày 8-7, trong làn mưa bom bão đạn, đồng chí Triết — Tiểu đội phó Tiểu đội 7 dũng cảm lao lên đỉnh lô cốt để cắm cờ thì trúng đạn, anh dũng hy sinh. Phát hiện ra hỏa điểm đại liên của địch vừa bắn ngã đồng chí Triết, chiến sĩ Lưu Văn Thụ không quản nguy hiểm, ôm khẩu súng B-40 nổ súng tiêu diệt gọn gàng ổ đại liên hung hãn của giặc.

Ngay sau khoảnh khắc ấy, một quả đạn cối của địch nổ tung bên cạnh khiến chiến sĩ Thụ bị mảnh đạn xé nát cả hai đôi chân. Giữa làn đạn đan chéo nghẹt thở, trong đầu Nguyễn Hữu Quyền chỉ bật lên một ý nghĩ duy nhất: “Phải cắm bằng được lá cờ để động viên tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị!”. Không một chút do dự, dù bản thân cũng đã bị thương, ông bất chấp hiểm nguy, nhanh chóng mò mẫm, nhoài người bò lên phía trước. Bằng một nghị lực phi thường, ông rướn người cắm phập lá cờ tung bay kiêu hãnh ngay trên đỉnh lô cốt trung tâm chỉ huy của phát xít Mỹ. Ngọn cờ đỏ xuất hiện giữa trận địa như một liều thuốc kích thích tinh thần tinh nhuệ, thúc đẩy quân ta xông lên như triều dâng thác đổ. Đến 6 giờ sáng ngày 8-7-1968, quân ta làm chủ hoàn toàn điểm cao 689, nhanh chóng đưa súng máy 12,7mm lên đỉnh núi, dàn trận sẵn sàng tầm hỏa lực bắn hạ máy bay địch.

Nhìn lá cờ chiến thắng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam kiêu hãnh tung bay trước gió trên đỉnh điểm cao 689, cán bộ và chiến sĩ Tiểu đoàn 3 vỡ òa trong niềm vui sướng tột cùng. Những người lính áo vải mặt mũi còn sạm đen khói súng, áo quần rách tả tơi đã ôm chặt lấy nhau mà khóc, mà cười trong niềm hạnh phúc vô bờ. Bởi lẽ, họ biết rằng, Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh đầy rẫy gian khổ, ngập tràn hy sinh và mất mát đau thương cuối cùng cũng đã kết thúc bằng một khúc khải hoàn ca thắng lợi vang dội.

Sau trận đánh then chốt ghi dấu ấn lịch sử này, đồng chí Nguyễn Hữu Quyền vinh dự được trao tặng danh hiệu cao quý Dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú. Ghi nhận tinh thần chiến đấu quả cảm và công lao to lớn của ông, ngày 20-12-1969, Mặt trận đã trang trọng phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho người con ưu tú của đất Phong Châu cổ kính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn