LÁ CỜ GIỮA ĐÊM TRẮNG
Trong một trận đánh giành lại điểm cao chiến lược, đơn vị bộ binh gặp khó khăn vì không xác định được vị trí cắm cờ hiệu lệnh. Một chiến sĩ trẻ đã liều mình mang lá cờ vượt qua làn đạn để cắm đúng vị trí, giúp toàn đơn vị nắm được thời điểm tấn công quyết định.
Tôi là Trần Văn Dũng, từng là chiến sĩ bộ binh trong thời chiến.
Có những trận đánh mà chỉ cần chậm một nhịp thôi, cục diện sẽ thay đổi hoàn toàn.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi có nhiệm vụ đánh chiếm một điểm cao quan trọng.
Trên điểm cao ấy, địch bố trí nhiều vị trí quan sát, nếu không chiếm được sẽ rất khó triển khai toàn tuyến.
Kế hoạch là khi lá cờ hiệu lệnh được cắm lên đỉnh, toàn đơn vị sẽ đồng loạt tiến công.
Nhưng khi trận đánh bắt đầu, tình hình trở nên phức tạp.
Địa hình dốc, địch bắn xuống liên tục.
Chúng tôi không thể xác định chính xác vị trí để cắm cờ.
Lý Văn Thành, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị, đứng lên nói:
“Để em mang cờ lên đó!”
Chỉ huy nhìn cậu:
“Rất nguy hiểm, có thể không quay lại được.”
Thành trả lời ngắn gọn:
“Không có cờ… thì cả đơn vị không thể tiến lên.”
Không chờ thêm, cậu ôm lá cờ nhỏ, lao lên sườn đồi.
Đạn bắn xuống dữ dội.
Đất đá văng lên khắp nơi.
Thành phải vừa chạy vừa bò, tận dụng từng mô đất để tránh hỏa lực.
Ở phía sau, Nguyễn Thị Hoa – dân công tiếp tế – nhìn theo và nói:
“Nếu cậu ấy không lên được… cả trận đánh sẽ bị chậm lại.”
Từng bước tiến của Thành đều rất khó khăn.
Có lúc cậu bị ép phải nằm sát đất vì đạn bắn quét qua.
Nhưng cậu vẫn giữ chặt lá cờ trong tay.
Sau một khoảng thời gian căng thẳng, Thành cũng tiếp cận được đỉnh cao.
Cậu nhanh chóng tìm vị trí thuận lợi và cắm lá cờ lên.
Ngay khi lá cờ tung bay trong gió, tín hiệu được truyền xuống toàn đơn vị.
“Có cờ rồi! Tiến công!”
Tất cả lực lượng đồng loạt xuất kích.
Trận đánh chuyển sang giai đoạn quyết định.
Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị đã giành được điểm cao.
Khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi mới thấy Thành trở về, người lấm bụi nhưng vẫn giữ được nụ cười.
Cậu nói:
“Lá cờ… đã đứng đúng chỗ rồi.”



