Bài viết

Lá cờ giữa mưa bom

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, người lính không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà còn chiến đấu bằng niềm tin và lòng yêu nước. Câu chuyện "Lá cờ giữa mưa bom" kể về ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa trong một trận đánh ác liệt năm 1972, khi lá cờ Tổ quốc bị bom đạn đánh đổ nhiều lần nhưng vẫn được các chiến sĩ quyết tâm dựng lại giữa làn bom đạn để khẳng định ý chí không khuất phục của quân và dân Việt Nam.

Gia Lai01/07/2026RAH LAN THÁI HÒA (Xã Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị là nơi diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt. Khi ấy, tôi mới 24 tuổi, là chiến sĩ bộ binh trực tiếp tham gia giữ một điểm cao chiến lược. Ban ngày, máy bay địch quần thảo liên tục, pháo từ nhiều hướng dội xuống không ngừng. Đất đá tung mù mịt, cây cối bị san phẳng, hầm hào nhiều đoạn sụp đổ.

Buổi sáng hôm đó, sau một đợt ném bom dữ dội, cột cờ trên trận địa bị gãy đổ. Lá cờ đỏ sao vàng nằm lẫn trong đất đá và khói bụi. Nhìn lá cờ bị vùi lấp, ai cũng nghẹn lòng. Chính trị viên đơn vị chỉ nói một câu ngắn gọn: "Còn người là còn cờ."

Không ai bảo ai, đồng chí Lê Văn Bình là người đầu tiên lao ra giữa làn đạn để nhặt lá cờ. Anh vừa chạy vừa cúi thấp người tránh những loạt đạn từ phía đối phương. Khi mang được lá cờ trở về, cả đơn vị nhanh chóng tìm một thân cây còn sót lại, buộc lá cờ lên rồi dựng cao ngay giữa trận địa.

Chưa đầy mười phút sau, một loạt pháo nữa lại trút xuống. Cột cờ một lần nữa bị đánh gãy. Lá cờ lại rơi xuống đất. Lần này, tôi cùng hai đồng đội bò ra kéo lá cờ về. Mảnh pháo cắt rách một góc cờ, còn tôi bị thương ở cánh tay trái. Dù máu chảy nhiều, tôi vẫn ôm chặt lá cờ vào ngực vì sợ nó bị cháy hoặc bị đất vùi mất.

Buổi chiều hôm đó, chúng tôi dựng lại lá cờ lần thứ ba. Không còn cột gỗ, anh em ghép nhiều đoạn tre nhỏ lại với nhau rồi dùng dây điện thoại quân sự buộc thật chặt. Lá cờ tung bay trong gió giữa khói bom khiến cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh. Mọi người động viên nhau rằng, còn nhìn thấy lá cờ thì còn niềm tin để chiến đấu.

Đến tối, đơn vị nhận được lệnh giữ vững trận địa bằng mọi giá. Suốt đêm, chúng tôi vừa chiến đấu, vừa cứu thương, vừa chuyển đạn. Có đồng chí đã anh dũng hy sinh ngay bên chân cột cờ. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp nói: "Đừng để cờ ngã."

Sau trận đánh, đơn vị giữ vững được điểm cao. Lá cờ đỏ sao vàng tuy đã rách nhiều chỗ nhưng vẫn còn nguyên ngôi sao vàng ở giữa. Người chỉ huy quyết định gấp lá cờ lại, cất giữ như một kỷ vật của đơn vị. Nhiều năm sau hòa bình lập lại, mỗi lần gặp đồng đội cũ, chúng tôi vẫn nhắc về lá cờ năm ấy như biểu tượng của ý chí kiên cường và tinh thần quyết chiến quyết thắng.

Đến nay, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi lần nhớ lại trận chiến ấy, tôi vẫn không quên hình ảnh lá cờ tung bay giữa khói lửa. Điều còn đọng lại không phải là tiếng bom hay sự mất mát, mà là tình đồng chí, lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt rằng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ giành độc lập, tự do. Đó là ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ mà tôi luôn kể lại cho con cháu để các thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá cờ giữa mưa bom | Câu chuyện thời hoa lửa