Bài viết

Lá cờ giữa vùng giải phóng Minh Lương

An Giang03/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu năm 1975, không khí ở vùng Minh Lương, huyện Châu Thành (Kiên Giang cũ) trở nên khác lạ. Sau nhiều năm kiên cường bám đất, bám dân, lực lượng cách mạng đã từng bước mở rộng vùng làm chủ. Trong các xóm nhỏ ven kênh, bà con truyền tai nhau một tin vui: sẽ có ngày lá cờ cách mạng tung bay công khai ngay trên quê hương mình.

Thời điểm ấy, địch vẫn còn duy trì nhiều đồn bốt dọc các tuyến giao thông và thường xuyên tổ chức tuần tra bằng xuồng máy trên các con rạch. Ban ngày, người dân vẫn ra đồng cấy lúa, đặt lờ, giăng câu như thường lệ. Đêm xuống, các đội công tác của huyện âm thầm đến từng nhà tuyên truyền chủ trương của cách mạng, động viên nhân dân giữ vững niềm tin vào ngày thắng lợi.

Một trong những nhiệm vụ quan trọng lúc bấy giờ là chuẩn bị treo lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tại khu vực trung tâm vùng giải phóng. Đây không chỉ là biểu tượng của niềm tin mà còn khẳng định quyền làm chủ của nhân dân trên chính mảnh đất quê hương.

Chiều hôm ấy, khi ánh nắng vừa dịu xuống, một nhóm cán bộ và du kích địa phương bí mật mang theo lá cờ được may cẩn thận từ nhiều mảnh vải do chính bà con trong vùng góp lại. Có người góp tấm vải đỏ, có người tìm được mảnh vải xanh, người khác khéo léo cắt ngôi sao vàng rồi tỉ mỉ khâu từng đường kim. Lá cờ không lớn, nhưng chứa đựng biết bao hy vọng của cả một vùng quê.

Đêm đến, dưới sự hỗ trợ của nhân dân, một cây tre cao được dựng lên giữa khoảng đất trống. Mọi người làm việc rất nhanh nhưng tuyệt đối giữ im lặng. Chỉ nghe tiếng gió xào xạc trên những rặng dừa nước và tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn xuồng.

Khi lá cờ được kéo lên đỉnh ngọn tre, tất cả đều lặng người. Trong màn đêm, lá cờ khẽ tung bay theo làn gió. Không ai nói thành lời, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên niềm xúc động. Họ hiểu rằng ngày thống nhất đất nước đã rất gần.

Sáng hôm sau, khi người dân đi chợ, ra đồng, ai cũng nhìn thấy lá cờ nổi bật giữa nền trời. Có cụ già đứng lặng hồi lâu rồi rưng rưng nước mắt. Có những thanh niên nắm chặt tay nhau, quyết tâm tiếp tục tham gia lực lượng địa phương. Đối với họ, lá cờ ấy không chỉ là biểu tượng của cách mạng mà còn là lời khẳng định rằng bao năm hy sinh, gian khổ đã bắt đầu đơm hoa kết trái.

Dù địch nhiều lần tìm cách uy hiếp và phá hoại, nhân dân Minh Lương vẫn kiên quyết bảo vệ vùng giải phóng. Các đội du kích ngày đêm bám địa bàn, phối hợp cùng lực lượng chủ lực giữ vững thế trận, tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tin chiến thắng từ Sài Gòn truyền về, cả vùng Minh Lương vỡ òa trong niềm vui. Những lá cờ đỏ được treo khắp các tuyến kênh, trước sân nhà, trên những chiếc xuồng ba lá. Tiếng cười xen lẫn nước mắt của những người đã đi qua chiến tranh tạo nên một khung cảnh không thể nào quên.

Năm tháng đã lùi xa, Minh Lương hôm nay đã đổi thay với những tuyến đường rộng mở, những cánh đồng trù phú và khu dân cư ngày càng khang trang. Thế nhưng, trong ký ức của nhiều người cao tuổi, hình ảnh lá cờ đầu tiên tung bay giữa vùng giải phóng vẫn còn nguyên vẹn. Đó là biểu tượng của ý chí quật cường, của niềm tin son sắt vào độc lập, tự do và là một dấu son trong lịch sử đấu tranh cách mạng của nhân dân Châu Thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn