Lá Cờ Máu Trên Đỉnh Non Nước - Tuổi Mười Lăm Hóa Mây Trời
Sông Đáy vẫn muôn đời lững lờ trôi, ôm lấy chân núi Non Nước (Dục Thúy Sơn) hiền hòa. Nhưng vào năm 1929, ngọn núi tĩnh lặng ấy đã trở thành chứng nhân cho một sự kiện chấn động làm rung chuyển cả cỗ máy thống trị của thực dân Pháp tại Đông Dương: Một lá cờ đỏ búa liềm kiêu hãnh tung bay trên đỉnh cao nhất.
Người tạo nên cơn địa chấn ấy không phải là một vị tướng dạn dày sương gió, mà là một cậu bé mới 15 tuổi – Lương Văn Tụy. Sinh ra trên đất Nho Quan, Ninh Bình, mang trong mình dòng máu yêu nước nồng nàn, Tụy nhận nhiệm vụ từ Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Văn Hoan treo cờ Đảng để kỷ niệm Cách mạng tháng Mười Nga. Thị xã Ninh Bình lúc bấy giờ đặc nghẹt lính Tây, tuần đinh và mật thám. Lô cốt Pháp đóng ngay trên núi, súng chĩa bốn bề. Vậy mà, trong màn đêm tĩnh mịch, chàng thiếu niên nhỏ nhắn ấy đã mưu trí vượt qua mọi vòng vây tử thần.
Lá cờ đỏ nhạt, dài 83cm, mang dòng chữ "Ủng hộ Xô - Nga vạn tuế" được cắm chặt vào đá núi, bay phần phật trong gió sớm như một lời thách thức trực diện rớt thẳng vào mặt bọn cướp nước. Nó thắp lên niềm tin mãnh liệt cho hàng vạn người dân cùng khổ.
Nhưng cái giá của sự quả cảm ấy là tột cùng đau đớn. Tụy bị bắt, bị đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo với án 15 năm khổ sai khi tuổi đời còn quá trẻ. Năm 1932, trong một chuyến vượt ngục đầy tuyệt vọng giữa bão táp trùng khơi, Lương Văn Tụy đã mãi mãi gửi thân mình vào sóng nước biển Đông. Chàng trai 18 tuổi ấy ngã xuống, nhưng bức tượng bán thân của anh ngày nay vẫn đứng sừng sững trên đỉnh Non Nước, nhắc nhở thế hệ thanh niên Ninh Bình về một thời thanh xuân dám sống, dám cống hiến và dám chết cho ánh sáng độc lập.


