Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá cờ ngược gió

Ninh Bình06/05/2026Nguyễn Thị Thu (Đoàn xã Khánh Nhạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Quốc Tuấn kể rằng trong những ngày chiến đấu ác liệt ở Khe Sanh, đơn vị của ông thường xuyên phải di chuyển giữa các điểm chốt để truyền tin. Công việc liên lạc đòi hỏi nhanh, chính xác và đôi khi phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên là Lý Văn Hòa. Anh ít nói, nhưng lúc nào cũng mang theo trong ba lô một lá cờ nhỏ, được gấp gọn cẩn thận. Một lần, khi đơn vị chuẩn bị rút khỏi một vị trí bị bao vây, Hòa lặng lẽ trèo lên một gò đất cao, cắm lá cờ ấy giữa gió mạnh. Tuấn ngạc nhiên hỏi:
“Làm vậy để làm gì? Lộ vị trí thì sao?”
Hòa chỉ đáp: “Để anh em phía sau biết là mình vẫn còn giữ được chỗ này.” Ngay sau đó, pháo địch dội xuống dữ dội. Cả khu vực rung chuyển, đất đá tung mù. Khi khói bụi tan đi, lá cờ vẫn còn đó, dù xung quanh đã bị cày xới. Trong lúc rút lui, Hòa quay lại để lấy lá cờ. Nhưng một loạt đạn bất ngờ đã khiến anh ngã xuống ngay gần nơi lá cờ cắm. Tuấn và đồng đội không kịp đưa anh đi. Sau trận đánh, khi quay lại, Tuấn tìm thấy lá cờ vẫn còn mắc trên cành cây thấp, dính bùn đất và rách một góc. Anh gỡ xuống, gấp lại như cách Hòa vẫn làm. Nhiều năm sau, ông Tuấn vẫn giữ lá cờ ấy. Dù đã phai màu theo thời gian, ông không bao giờ giặt sạch vết bùn. Ông nói: “Đó không phải là vết bẩn, mà là dấu tích của một thời không thể quên.” Mỗi lần nhìn lá cờ, ông lại nhớ đến người đồng đội đã ngã xuống trong gió ngược – người đã giữ vững niềm tin cho những người còn lại, dù chính mình không thể đi đến cuối con đường. “Có những lá cờ,” ông Tuấn nói, “không chỉ tung bay trong gió, mà còn sống mãi trong lòng người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn