LÁ CỜ PHẬT GIÁO TRONG NHỮNG NGÀY KHÓI LỬA
LÁ CỜ PHẬT GIÁO TRONG NHỮNG NGÀY KHÓI LỬA
Tháng 5/1963, cố đô Huế chìm trong một cơn chấn động lịch sử, nơi máu đã đổ xuống từ những bàn tay không mang vũ khí, nơi ngọn lửa chính nghĩa bùng lên từ ánh mắt của hàng vạn Phật tử ôn hòa. Tất cả bắt đầu từ một lá cờ, lá cờ Phật giáo bị chính quyền Ngô Đình Diệm cấm treo trong ngày đại lễ Phật Đản.
Ngày 8/5, khoảng 20.000 người dân Huế (phần lớn là Phật tử) đã đổ về khu vực Đài Phát thanh thành phố để nghe phát lại buổi lễ sáng tại chùa Từ Đàm. Nhưng thay vì tiếng tụng kinh, họ lại phải nghe những bản nhạc vô thưởng vô phạt. Bầu không khí vốn căng như dây đàn nay bắt đầu sôi sục. Thượng tọa Thích Trí Quang cũng phải xuất hiện để trấn an đám đông, ông nhấn mạnh: "Cuộc tranh đấu này là bất bạo động, là vì sự bình đẳng tôn giáo, là tiếng nói cho chính nghĩa".
Nhưng chính nghĩa đã bị bóp nghẹt dưới họng súng và lưỡi lê. Khi lực lượng quân sự do Thiếu tá Đặng Sĩ chỉ huy ùn ùn kéo đến, không ai còn nghi ngờ về một cuộc đàn áp đẫm máu sắp diễn ra. Chỉ trong khoảnh khắc, tiếng súng nổ vang, lựu đạn cay che phủ một khoảng trời. Những làn đạn không phân biệt già trẻ, tăng ni hay tín nữ. Máu nhuộm đỏ mặt đường Trần Hưng Đạo, xác người nằm la liệt trước Đài Phát thanh. Tám Phật tử ngã xuống, nhiều người bị xe thiết giáp cán nát, trong đó có cả những em bé không còn nguyên vẹn hình hài.
Đó không còn là một vụ trấn áp. Đó là một vụ thảm sát.
Trong cơn hỗn loạn, lời nói của ông Tỉnh trưởng Huế như gió thoảng. Lệnh ngừng bắn bị phớt lờ. Những xe bọc thép sơn dòng chữ “Ngô Đình Khôi” lao thẳng vào đám đông như để nhấn mạnh rằng quyền lực không còn bị giới hạn. Phẫn uất dâng trào, người dân trở lại tìm kiếm thân nhân, kêu khóc bên những thi thể đẫm máu. Trong đêm đen, ánh cờ Phật giáo lại được giương cao giữa tang thương kèm theo tiếng hô khẩu hiệu và nước mắt.
Nhưng cuộc đàn áp không dừng ở đó. Những ngày sau, Huế bị quân sự hóa. Chùa chiền bị phong tỏa, tăng ni bị bắt, sinh viên học sinh bị truy lùng. Những nỗ lực của chính quyền Diệm nhằm vu cáo Phật giáo bị "Việt Cộng lợi dụng" chỉ càng thổi bùng thêm làn sóng phản kháng. Người dân Huế từ im lặng đã vùng lên với những biểu ngữ run rẩy: “Hãy giết chúng tôi đi”, “Phật giáo bất diệt”.


