Bài viết

Lá Cờ Quyết Chiến Trên Đỉnh Đồi Him Lam

Câu chuyện tái hiện những giây phút chiến đấu nghẹt thở, mưu trí của Tiểu đội trưởng Trần Can trong trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vào tháng 3 năm 1954. Dù bị thương nặng và lực lượng tổn thất lớn, anh vẫn dẫn đầu tổ mũi nhọn đột kích vào trung tâm đề kháng của giặc, tự tay cắm lá cờ đỏ sao vàng lên nóc hầm chỉ huy phát lệnh chiến thắng.

Tây Ninh08/07/2026Đặng Đình Ân (xã Bình Đức)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ vào chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trung tâm đề kháng Him Lam được xem là "pháo đài bất khả xâm phạm" của quân Pháp. Địch bố trí ba cứ điểm kiên cố bao quanh bởi những bãi mìn dày đặc và hàng rào dây kẽm gai nhiều tầng. Nhận nhiệm vụ làm lực lượng đột kích mũi nhọn, đánh chiếm lô cốt cốt tử ở phân khu 3 là tiểu đội của đồng chí Trần Can — một người con của quê hương Yên Thành, Nghệ An.

Trần Can bước vào trận đánh ở tuổi 24, là một tiểu đội trưởng dạn dày sương gió, nổi tiếng với sự điềm tĩnh và lối đánh áp sát chớp nhoáng. Trước giờ xuất kích, anh cẩn thận cuộn chặt lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" đút vào ngực áo, ngay vị trí trái tim mình.

Đúng 17 giờ 5 ngày 13 tháng 3, pháo binh ta đồng loạt trút bão lửa xuống Him Lam. Sau loạt pháo chuyển làn, Trần Can vung tay ra hiệu, dẫn đầu tiểu đội lao lên mở cửa mở. Thế nhưng, khi tổ bộc phá vừa cắt được lớp rào kẽm gai cuối cùng, hỏa lực đại liên từ một chiếc lô cốt ngầm của giặc bất ngờ quét ra điên cuồng. Các chiến sĩ đi đầu trúng đạn ngã xuống, đội hình xung phong bị ghim chặt giữa bãi đất trống trống trải.

"Không được khựng lại! Tổ hai yểm trợ, tổ một theo tôi!" — Trần Can hét lớn giữa tiếng gầm rú của bom đạn.

Anh nhanh nhẹn ôm một quả bộc phá dài, tận dụng các hố pháo vừa nổ để trườn lên. Một loạt đạn ngụy quét trúng vào chân và vai trái của Can. Máu đỏ thấm ra đẫm chiếc áo trấn thủ, nhưng anh cắn răng chịu đựng, không hề rên rỉ một tiếng để tránh làm dao động tinh thần đồng đội. Anh dùng một tay và hai chân rướn người, áp sát vào góc chết của chiếc lô cốt, giật kíp nổ rồi nhét thẳng quả bộc phá vào lỗ châu mai.

Ầm!

Chiếc lô cốt bốc cháy ngùn ngụt, họng súng giặc im bặt. Chớp thời cơ, Trần Can nén đau đứng bật dậy, rút khẩu súng tiểu liên bắn găm liên tục, dẫn đầu những người còn lại lao thẳng vào trung tâm đề kháng của địch.

Trận cận chiến trong lòng căn cứ giặc diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân Pháp dựa vào hệ thống hầm ngầm ngoằn ngoèo để chống trả điên cuồng. Tiểu đội của Can lúc này chỉ còn lại vài người, đạn dược đã cạn. Thấy một tên lính Pháp to lớn lăm lăm khẩu súng trường lao ra từ hầm chỉ huy, Trần Can không một chút do dự, anh dùng hết sức bình sinh lao thẳng vào vật lộn, tước vũ khí và dùng báng súng quật ngã tên giặc.

Khi hầm chỉ huy hoàn toàn bị khống chế, Trần Can loạng choạng bước lên nóc hầm. Giữa bầu trời Him Lam rực lửa khói súng và những quầng đạn vạch đường, người chiến sĩ trẻ kiêu hãnh rút lá cờ đỏ sao vàng từ trong ngực áo ra, cắm mạnh xuống nóc hầm cứ điểm của giặc.

Lá cờ tung bay trong gió ngàn Tây Bắc là hiệu lệnh chiến thắng cho toàn mặt trận. Nhìn thấy lá cờ của Trần Can, hàng ngàn chiến sĩ bộ binh ta đồng loạt reo hò, ào ạt lao lên như thác đổ, đập tan hoàn toàn trung tâm đề kháng Him Lam ngay trong đêm mở màn.

Sau chiến công vang dội tại Him Lam, Trần Can tiếp tục được thăng chức đại đội phó, chỉ huy đơn vị chiến đấu kiên cường ở đồi Bản Kéo và đồi A1. Trong trận chiến giữ vững cứ điểm đồi Bản Kéo vào tháng 5 năm 1954, ngay trước ngày Điện Biên Phủ toàn thắng chỉ một bước chân, một quả pháo tầm xa của địch đã rơi trúng căn hầm chỉ huy của anh. Trần Can đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi tư.

Anh hùng Trần Can đã ngã xuống khi chiến thắng cận kề, nhưng hình ảnh người tiểu đội trưởng ôm ngực máu, hiên ngang cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh đồi Him Lam đã trở thành một trong những biểu tượng bất tử của thời hoa lửa Điện Biên. Các anh đã hiến dâng trọn vẹn tuổi đôi mươi cho đất mẹ, dệt nên sắc đỏ thiêng liêng cho lá cờ Tổ quốc, để ngàn đời sau mỗi khi nhìn tà cờ bay, thế hệ tương lai lại nhớ về một thời bùn, máu và hoa vĩ đại của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn