LÁ CỜ THÊU BẰNG MÁU Ở ĐỒNG PHÚ
LÁ CỜ THÊU BẰNG MÁU Ở ĐỒNG PHÚ
Nhân chứng kể lại: Bác Phạm Văn Đạt (Cựu chiến binh Sư đoàn 7, Quân đoàn 4)
"Trận đánh chiếm căn cứ Đồng Phú năm 1974 là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất đời lính của tôi. Địch phòng ngự rất kiên cố với hệ thống lô cốt dày đặc, xối đạn đại liên như vãi trấu khiến mũi tiến công của đại đội tôi bị chặn đứng ngay trước hàng rào kẽm gai thứ ba. Nhiều đồng chí đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả những bờ đất.
Trong giờ phút quyết định ấy, Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Hùng bị thương nặng ở một bên cánh tay. Cậu ấy không lùi lại tuyến sau mà một tay ôm chặt khẩu súng, tay kia móc từ trong túi áo ngực ra một lá cờ Tổ quốc nhỏ bằng bàn tay. Lá cờ ấy vốn được Hùng tự may bằng một mảnh vải đỏ rách, ngôi sao vàng thêu bằng những sợi chỉ vàng xin được của mẹ trước ngày ra trận.
Do vết thương chảy máu quá nhiều, Hùng đã dùng chính dòng máu của mình thấm đỏ thêm lên những góc cờ bị sờn rách. Cậu hướng về phía anh em, thét lớn: 'Tiểu đội 2! Nhìn vào lá cờ này! Xung phong!'.
Hình ảnh người tiểu đội trưởng người đầy máu, một tay cao tay giương lá cờ đỏ sao vàng lao lên đã tiếp thêm một luồng sức mạnh phi thường cho toàn đại đội. Chúng tôi đồng loạt đứng dậy, tiếng hô 'Xung phong!' vang động cả một vùng trời, đạp tan hàng rào kẽm gai, quét sạch ổ đề kháng của địch. Căn cứ Đồng Phú bị san bằng, nhưng Hùng đã đi mãi mãi. Lá cờ thêu bằng máu của cậu ấy sau đó được cắm trang trọng trên đỉnh lô cốt chính, tung bay kiêu hãnh giữa nắng chiều Nam Bộ."


