Lá cờ thêu trên trận địa pháo
Trong chiến dịch 12 ngày đêm bảo vệ bầu trời Hà Nội và Hải Phòng, đơn vị pháo cao xạ của tôi đóng tại một trận địa bên bờ biển. Tôi nhớ mãi hình ảnh chị dân quân trực chiến ngay sát mâm pháo, tay vẫn thoăn thoắt thêu một lá cờ đỏ sao vàng giữa những đợt oanh tạc. Chị bảo, lá cờ này để tặng cho đơn vị nào bắn hạ được máy bay Mỹ đầu tiên tại cửa biển này, đó là lời hứa của chị em hậu phương. Những đêm trắng canh trời, tiếng pháo cao xạ nổ giòn giã, xé toạc màn đêm đen kịt bằng những luồng sáng rực rỡ của đạn lửa. Địch ném bom tọa độ xuống trận địa, đất đá phủ kín cả người và pháo, nhưng chúng tôi vẫn không rời vị trí chiến đấu dù chỉ một giây. Chị dân quân ấy không hề sợ hãi, cứ mỗi khi dứt đợt bom lại chạy ra tiếp đạn, băng bó vết thương cho anh em chúng tôi rất tận tình. Có lần một mảnh bom sượt qua vai chị, máu thấm đỏ chiếc áo xanh, nhưng chị chỉ cười: "Chuyện nhỏ, các chú cứ bắn rơi giặc Mỹ cho chị là được". Cuối cùng, đơn vị chúng tôi cũng bắn hạ được một chiếc "thần sấm" ngay trên mặt biển, niềm vui vỡ òa lan tỏa khắp trận địa giữa khói súng. Chị đã trao lá cờ thêu dở ấy cho chúng tôi, những đường chỉ đỏ rực như chính dòng máu anh hùng của những con người đất cảng. Lá cờ ấy sau này được chúng tôi giữ gìn như một báu vật, nhắc nhở về sự gắn kết giữa quân và dân trong giờ phút sinh tử.



