LÁ CỜ TRÊN CAO ĐIỂM 543
Trong chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, trung đội của La Văn Cầu nhận nhiệm vụ đánh vào cứ điểm của địch trên cao điểm 543, một vị trí có ý nghĩa sống còn. Nhà văn Hữu Mai, trong loạt ký sự về những người lính, đã tái hiện trận đánh ấy bằng giọng kể chân thật và xúc động.
Trận đánh diễn ra ác liệt ngay từ những phút đầu. Địch cố thủ trong lô cốt, còn bộ đội ta phải vượt qua hàng lớp dây thép gai. La Văn Cầu mang theo quả bộc phá nặng, lao lên quyết phá cửa mở. Giữa làn đạn dày đặc, cánh tay phải của anh bị trúng đạn gần như rời ra.
Trong tác phẩm, Hữu Mai viết:
“Anh nhìn cánh tay thõng xuống của mình, rồi nghiến răng tựa lưng vào đất, bình thản nói: ‘Đồng chí cắt hộ tôi cánh tay này! Cắt đi để tôi đánh tiếp!’”
Người đồng đội rưng rưng nhưng vẫn làm theo lời anh. Băng lại vết thương xong, La Văn Cầu ôm bộc phá trong tay còn lại, tiếp tục lao lên tiêu diệt ổ đề kháng. Tiếng nổ mở toang cửa mở, toàn trung đội tràn vào. Lá cờ chiến thắng được cắm lên đỉnh cao điểm trong tiếng hò reo.
Tác giả kết lại bằng hình ảnh người chiến sĩ khi trở về, gương mặt trắng bệch vì mất máu nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm vui:
“Cao điểm 543 đã thuộc về ta rồi, đồng chí ạ.”
Câu chuyện ấy, bằng ngòi bút của Hữu Mai, trở thành biểu tượng cho tinh thần quyết tử của người lính Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa.



