LÁ CỜ TRÊN ĐẢO CHÌM
Biển đêm tối sẫm, sóng dội liên hồi vào mạn tàu như những cú đập nặng nề. Trên đảo chìm nhỏ giữa trùng khơi, lá cờ Tổ quốc phần phật trong gió mạnh, đỏ thẫm dưới ánh chớp giăng ngang bầu trời.
Trường đứng gác bên cột cờ. Áo ướt sũng nước mặn, bàn tay tê dại vì lạnh, nhưng anh không rời mắt khỏi khoảng biển phía xa. Đêm nay bão lớn, biển động dữ dội, nguy cơ tàu lạ xâm nhập rất cao.
Trường là lính hải quân, nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt. Ngày chia tay, cha anh – một ngư dân miền biển – chỉ đặt tay lên vai con trai:
– Ra đảo, giữ cho chắc lá cờ. Còn cờ là còn đất nước.
Câu nói ấy theo Trường suốt những tháng ngày canh giữ đảo chìm.
Gió rít lên từng cơn, sóng đánh cao hơn cả thân người. Bất ngờ, một đợt sóng lớn ập vào đảo, cuốn theo cột ăng-ten phía ngoài. Chuông báo động vang lên. Trường lao ra phía cột cờ.
– Giữ cờ! – tiếng chỉ huy vang lên trong gió bão.
Một cơn sóng khác đánh thẳng vào chân đảo. Trường loạng choạng, nhưng vẫn kịp ôm chặt cột cờ. Thân người anh bị hất mạnh, đầu va vào thành bê tông. Máu hòa vào nước mặn, tan nhanh trong biển đêm.
Khi đồng đội kéo được Trường vào trong, lá cờ vẫn còn nguyên trên cột. Gió vẫn thổi, cờ vẫn bay.
Trường hy sinh rạng sáng hôm đó, giữa tiếng sóng gầm và mưa biển xối xả.
⸻
Ngày hôm sau, bão tan. Biển xanh trở lại, tưởng như chưa từng có đêm dữ dội. Lá cờ Tổ quốc tung bay trên đảo chìm, đỏ rực dưới nắng.
Ở một làng chài ven biển, người cha lặng lẽ ra khơi sớm hơn mọi ngày. Trên mũi thuyền, ông treo một lá cờ nhỏ. Con sóng nào cũng vỗ vào mạn thuyền như nhắc nhở: nơi biển xa kia, có một người lính đã hóa thân vào gió sóng để giữ màu cờ đỏ thắm.
Lá cờ ấy, từ đảo chìm, đã cắm sâu vào lòng biển – và vào lòng đất nước.



