LÁ CỜ TRÊN ĐẢO XA
LÁ CỜ TRÊN ĐẢO XA
Năm 1988, giữa biển khơi Trường Sa, những người lính Hải quân Việt Nam ngày đêm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.
Trong số đó có chiến sĩ trẻ tên Hùng.
Hùng quê ở một làng chài ven biển miền Trung. Từ nhỏ, anh đã quen với mùi muối biển và những chuyến thuyền ra khơi của cha.
Ngày nhận nhiệm vụ ra Trường Sa, cha tiễn anh ở bến cảng.
Cha chỉ nói:
— Ngoài ấy cũng là quê hương mình. Con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Hùng gật đầu.
— Con hiểu rồi cha.
Con tàu rời cảng.
Đứng trên boong, Hùng nhìn đất liền nhỏ dần phía sau. Trước mắt anh là một vùng biển rộng lớn.
Những ngày trên đảo không dễ dàng.
Nắng nóng.
Gió mạnh.
Thiếu nước ngọt.
Nhưng những người lính vẫn kiên trì làm nhiệm vụ.
Mỗi sáng, lá cờ Tổ quốc được kéo lên.
Hùng thường đứng nhìn lá cờ bay trong gió.
Một đồng đội hỏi:
— Cậu nhìn gì mãi thế?
Hùng trả lời:
— Nhìn lá cờ.
— Có gì đặc biệt?
Hùng mỉm cười:
— Ở đất liền, nhìn thấy cờ là chuyện bình thường. Nhưng ở giữa biển khơi, mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ mình đang đứng ở đâu và vì sao mình có mặt ở đây.
Tháng 3 năm 1988, tình hình tại khu vực Gạc Ma trở nên căng thẳng.
Các chiến sĩ Việt Nam được giao nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ công trình trên biển.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988, cuộc đối đầu xảy ra.
Giữa biển khơi, những người lính Việt Nam phải đối mặt với tình thế vô cùng nguy hiểm.
Hùng cùng đồng đội vẫn kiên quyết thực hiện nhiệm vụ.
Trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng phía sau mình là đất liền, là gia đình và là hàng triệu người dân Việt Nam.
Trận chiến đã khiến 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh.
Biển hôm ấy vẫn xanh.
Những con sóng vẫn nối tiếp nhau.
Nhưng sự hy sinh của những người lính đã trở thành một phần không thể quên trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam.
Nhiều năm sau, Hùng trở về đất liền.
Anh đã mang theo một lá cờ nhỏ từng được sử dụng trong những ngày làm nhiệm vụ.
Lá cờ đã bạc màu vì nắng gió.
Anh đặt nó vào một chiếc hộp kính.
Con trai Hùng nhìn thấy và hỏi:
— Bố giữ lá cờ này để làm gì?
Hùng nhìn con trai:
— Vì bố muốn con hiểu rằng có những thứ tưởng như rất bình thường, nhưng để giữ được nó, nhiều người đã phải hy sinh.
Cậu bé im lặng.
Hùng tiếp tục:
— Con yêu biển thì phải hiểu biển. Yêu Tổ quốc thì phải hiểu lịch sử. Và khi lớn lên, con phải biết dùng kiến thức của mình để bảo vệ những điều thuộc về đất nước.
Cậu bé nhìn lá cờ.
Bên ngoài cửa sổ, gió thổi.
Lá cờ trong hộp kính không thể bay.
Nhưng trong ký ức của Hùng, nó vẫn tung bay giữa biển trời Trường Sa.
Lá cờ trên đảo xa không chỉ là biểu tượng của chủ quyền quốc gia. Nó còn gợi nhớ về những người lính đã dành tuổi trẻ để bảo vệ biển đảo. Gạc Ma là một mất mát đau thương, nhưng sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam nhắc nhở thế hệ hôm nay phải trân trọng hòa bình, ghi nhớ lịch sử và có trách nhiệm gìn giữ chủ quyền Tổ quốc bằng lòng yêu nước, tri thức và những hành động hòa bình, đúng đắn.


