Cựu chiến binh

Lá cờ trên điểm cao

Ninh Bình13/05/2026Đinh Văn Mạnh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường, sinh ngày 16 tháng 12 năm 1948, quê quán xã Tân Hưng, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, là người từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Trị.

Ông Cường sinh ra trong một gia đình thuần nông có ba anh em trai. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng khỏe mạnh, chăm chỉ và rất yêu quê hương. Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già nhiều lần khóc xin ở lại.

Ngày lên đường, cha ông chỉ nói ngắn gọn:
“Là trai thời chiến phải biết đứng lên bảo vệ đất nước.”

Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh hành quân vào chiến trường miền Trung. Những năm tháng ở Quảng Trị là quãng thời gian mà ông không bao giờ quên.

Ông kể rằng chiến trường Quảng Trị lúc ấy gần như ngày nào cũng đỏ lửa. Bom đạn cày xới khắp nơi, cây cối cháy đen, đất đá tung mù trời. Người lính phải sống trong hầm hào ẩm ướt, thiếu ăn, thiếu nước nhưng tinh thần chiến đấu chưa bao giờ giảm sút.

Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chiếm giữ một điểm cao quan trọng gần Thành cổ Quảng Trị. Đây là vị trí địch tập trung hỏa lực rất mạnh nhằm ngăn bước tiến của quân ta.

Đêm trước trận đánh, cả tiểu đội ngồi tựa lưng vào giao thông hào chia nhau từng ngụm nước cuối cùng. Người tiểu đội trưởng lấy trong ba lô ra một lá cờ Tổ quốc nhỏ được gấp cẩn thận rồi nói:

“Ai còn sống lên được điểm cao thì cắm lá cờ này thay anh em.”

Rạng sáng hôm sau, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo nổ rung chuyển cả quả đồi. Ông Cường cùng đồng đội liên tục xung phong dưới làn đạn dày đặc.

Trong lúc tiến lên gần đỉnh đồi, người tiểu đội trưởng bị thương nặng và trao lại lá cờ cho ông Cường. Dù cánh tay bị mảnh đạn sượt qua chảy máu, ông vẫn ôm chặt lá cờ tiếp tục lao lên phía trước.

Khi quân ta hoàn toàn làm chủ điểm cao, ông Cường đã cùng đồng đội cắm lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa khói lửa chiến trường.

Ông nghẹn ngào kể lại:
“Khoảnh khắc lá cờ tung bay, ai cũng bật khóc. Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là Tổ quốc.”

Nhưng sau trận đánh ấy, nhiều đồng đội thân thiết của ông đã mãi mãi nằm lại trên quả đồi đầy bom đạn.

Năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Văn Cường trở về quê hương Bắc Giang với nhiều vết thương chiến tranh trên cơ thể. Dù vậy, ông luôn tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho ngày đất nước thống nhất.

Hiện nay, ông vẫn giữ lá cờ năm xưa như một kỷ vật vô giá. Mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông đều xúc động khi nhớ về những người đồng đội đã hy sinh.

Ông thường căn dặn thế hệ trẻ:

“Lòng yêu nước không phải điều gì xa vời. Đó là sống có trách nhiệm, biết đoàn kết và biết trân trọng hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn