Lá cờ trên điểm cao
Điểm cao 47 là nơi ác liệt nhất suốt nhiều tháng liền. Địch chiếm đi chiếm lại, bom đạn cày xới khiến cả ngọn đồi trơ trụi, không còn một tán cây xanh. Với bộ đội ta, giữ được điểm cao ấy là giữ được thế chủ động cho cả khu vực. Và lá cờ đỏ sao vàng cắm trên đỉnh đồi chính là biểu tượng của ý chí không khuất phục.
Anh Quân là người được giao nhiệm vụ cắm lại lá cờ sau mỗi trận đánh. Công việc tưởng như đơn giản, nhưng lại vô cùng nguy hiểm, vì địch thường tập trung hỏa lực bắn vào vị trí lá cờ. Anh hiểu rõ điều đó, nhưng chưa bao giờ từ chối. Anh nói: “Cờ còn, tinh thần còn. Mất cờ là như mất một phần niềm tin.”
Trong một trận đánh dữ dội, lá cờ bị bom làm đứt cột, rơi xuống sườn đồi. Khi tiếng súng tạm lắng, anh Quân xin phép chỉ huy bò lên. Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, từng bước đi đều có thể chạm phải mìn sót lại. Nhưng anh vẫn tiến lên, tay siết chặt cán cờ.
Một viên đạn sượt qua làm rách tay áo, máu thấm ra đỏ thẫm. Anh cắn răng chịu đau, tiếp tục leo lên đỉnh. Khi lá cờ được cắm lại, tung bay trong gió, cả đơn vị bên dưới vỡ òa. Không ai hò reo lớn tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn lên, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả.
Tối đó, anh Quân được băng bó vết thương. Đồng đội nói đùa:
– Cờ của cậu đúng là “nam châm” hút đạn.
Anh cười:
– Miễn là đạn không hạ được tinh thần mình.
Trong thời hoa lửa, có những người lấy thân mình làm điểm tựa cho niềm tin chung. Lá cờ trên điểm cao không chỉ là dấu hiệu chiến thắng, mà còn là lời khẳng định: dù bom đạn có tàn khốc đến đâu, ý chí con người vẫn luôn ngẩng cao.



