Lá cờ trên điểm cao năm ấy
Trong ký ức của bác Đỗ Văn Minh, khoảnh khắc lá cờ Tổ quốc tung bay trên điểm cao giữa khói lửa chiến tranh là hình ảnh thiêng liêng không bao giờ quên. Những ngày chiến đấu gian khổ nơi chiến trường đã hun đúc ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của người lính trẻ. Câu chuyện của bác là bản hùng ca về lòng yêu nước và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Những năm cuối cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác Đỗ Văn Minh cùng đơn vị được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao quan trọng nơi chiến trường miền Trung. Đây là vị trí chiến lược nên địch liên tục đánh phá bằng pháo và máy bay nhằm giành quyền kiểm soát. Dù điều kiện vô cùng gian khổ nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, quyết không lùi bước.
Ban ngày, cả đơn vị tranh thủ đào thêm giao thông hào, củng cố công sự và vận chuyển lương thực lên điểm cao. Đêm xuống, giữa màn sương lạnh buốt của núi rừng, các anh thay nhau canh gác, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Có những hôm thiếu nước sinh hoạt, mỗi người chỉ được chia vài ngụm nhỏ nhưng ai cũng nhường phần nhiều hơn cho đồng đội bị thương hoặc sốt rét.
Trong một trận chiến ác liệt, hầm chỉ huy của đơn vị bị pháo địch đánh sập một phần. Giữa làn khói bụi mịt mù, bác Minh cùng đồng đội vẫn kiên cường giữ vững trận địa. Khi trận đánh kết thúc, lá cờ giải phóng trên điểm cao vẫn tung bay trong gió. Khoảnh khắc ấy khiến tất cả chiến sĩ vỡ òa xúc động bởi họ hiểu rằng, dù gian khổ đến đâu, tinh thần của người lính cách mạng vẫn không bao giờ bị khuất phục.
Sau chiến tranh, bác Minh trở về quê hương xã Hoằng Thanh với biết bao ký ức của tuổi trẻ “thời hoa lửa”. Dẫu năm tháng đã đi qua nhưng mỗi lần nhìn lá cờ đỏ tung bay giữa bầu trời hòa bình hôm nay, bác lại nhớ đến những người đồng đội đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Với bác, đó là ký ức thiêng liêng và cũng là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.


