Cựu chiến binh

LÁ CỜ TRÊN ĐỈNH ĐẢO

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ CỜ TRÊN ĐỈNH ĐẢO

Sáng sớm, Tuấn thức dậy khi tiếng còi báo hiệu vang lên.

Hôm nay là ngày đặc biệt.

Đơn vị chuẩn bị tổ chức lễ chào cờ trên đảo.

Tuấn nhanh chóng mặc quân phục rồi bước ra sân.

Bầu trời trong xanh.

Gió biển thổi mạnh.

Lá cờ Tổ quốc tung bay trên nền trời.

Tuấn đứng nhìn lá cờ.

Anh nhớ đến ngày đầu tiên mình đặt chân lên đảo.

Khi ấy, anh chỉ nghĩ:

“Mình sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.”

Nhưng sau một thời gian, anh hiểu rằng nhiệm vụ ấy có ý nghĩa lớn hơn rất nhiều.


Trong buổi lễ, người chỉ huy nói:

— Mỗi lần lá cờ tung bay trên đảo, chúng ta đều phải nhớ rằng phía sau nó là lịch sử của cả dân tộc.

Tuấn nhìn lên.

Anh nghĩ về những người đã đi trước.

Những người đã đặt chân lên biển.

Những người đã sống và làm việc giữa muôn trùng sóng nước.

Và những người đã hy sinh.


Sau lễ chào cờ, Tuấn được phân công đưa một nhóm học sinh tham quan đảo.

Các em rất hào hứng.

Một cậu bé hỏi:

— Chú ơi, ở đây có buồn không?

Tuấn cười:

— Có những lúc nhớ nhà.

— Vậy sao chú vẫn ở đây?

Tuấn chỉ lên lá cờ.

— Vì mỗi khi nhìn thấy nó, chú nhớ mình đang bảo vệ điều gì.

Cậu bé ngẩng lên.

— Là Tổ quốc ạ?

— Đúng.


Tuấn dẫn các em đến khu tưởng niệm.

Anh kể về những người lính đã hy sinh trong quá trình bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Khi nhắc đến Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988, giọng anh chậm lại.

— Ngày hôm đó, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.

Một em học sinh hỏi:

— Chú có biết họ không?

Tuấn lắc đầu.

— Chú không biết tất cả.

— Vậy sao chú vẫn nhớ?

Tuấn nhìn những dòng tên.

— Vì họ là những người đã đi trước chúng ta.

Cậu bé im lặng.

Tuấn nói tiếp:

— Chúng ta có thể không biết từng khuôn mặt, nhưng phải biết trân trọng sự hy sinh của họ.


Chiều hôm ấy, một cơn bão tiến gần.

Gió mạnh dần.

Mọi người nhanh chóng kiểm tra lại hệ thống.

Các chiến sĩ phối hợp với nhau.

Không ai nói nhiều.

Ai cũng tập trung vào công việc.

Tuấn cùng đồng đội gia cố những khu vực cần thiết.

Mưa bắt đầu rơi.

Biển trở nên dữ dội.

Nhưng lá cờ trên đỉnh đảo vẫn tung bay.

Tuấn nhìn lên.

Anh cảm thấy một niềm xúc động khó tả.


Đêm hôm đó, bão đi qua.

Sáng hôm sau, bầu trời lại trong.

Một số cây bị gãy.

Một vài khu vực bị hư hỏng.

Mọi người bắt đầu sửa chữa.

Cậu bé hôm qua lại chạy đến.

— Chú Tuấn!

— Sao?

— Lá cờ vẫn còn!

Tuấn nhìn lên.

Quả thật, lá cờ vẫn đang bay.

Cậu bé cười:

— Cháu tưởng bão sẽ làm nó bay mất.

Tuấn đáp:

— Có thể bão làm nó rách.

— Nhưng không làm nó biến mất ạ?

Tuấn mỉm cười.

— Đúng.


Buổi chiều, Tuấn cùng các chiến sĩ thay lá cờ mới.

Khi lá cờ được kéo lên, tất cả đứng nghiêm.

Gió thổi.

Lá cờ đỏ tung bay giữa trời biển.

Tuấn chợt nghĩ:

Có những thứ phải được truyền lại.

Không chỉ là một lá cờ.

Mà là ký ức.

Là lòng biết ơn.

Là trách nhiệm.

Là niềm tin rằng mỗi thế hệ đều phải làm phần việc của mình.


Nhiều năm sau, cậu bé ngày ấy đã trở thành một thanh niên.

Trong một buổi nói chuyện ở trường, cậu kể:

— Tôi từng gặp một người lính ở Trường Sa. Anh ấy nói với tôi rằng mỗi khi nhìn lá cờ, anh ấy nhớ mình đang bảo vệ điều gì.

Người nghe hỏi:

— Và câu nói ấy có ý nghĩa gì với bạn?

Cậu trả lời:

— Nó khiến tôi hiểu rằng Tổ quốc không phải là một khái niệm xa xôi. Tổ quốc là nơi mình sinh ra, là những con người quanh mình, là lịch sử mình được thừa hưởng và là tương lai mình phải có trách nhiệm xây dựng.


Trên một hòn đảo xa, những người lính mới lại tiếp tục nhiệm vụ.

Lá cờ vẫn bay.

Biển vẫn xanh.

Sóng vẫn vỗ.

Những thế hệ người lính lần lượt đến rồi trở về.

Nhưng lá cờ trên đỉnh đảo vẫn ở đó.

Lá cờ trên đỉnh đảo là biểu tượng của chủ quyền, lòng yêu nước và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một ký ức đau thương cần được ghi nhớ. Nhưng ghi nhớ không phải để nuôi dưỡng hận thù; đó là để hiểu giá trị của hòa bình, củng cố ý thức trách nhiệm và cùng nhau bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng tri thức, sức mạnh đoàn kết và pháp luật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn