Lá cờ trên đỉnh Dinh Độc Lập
Lá cờ trên đỉnh Dinh Độc Lập
Lá cờ trên đỉnh Dinh Độc Lập
Nhân chứng kể lại: Đại tá Bùi Quang Thận (Người cắm lá cờ chiến thắng trên nóc Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975).Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn rực nắng. Đại đội xe tăng 4 của chúng tôi dẫn đầu đội hình mũi đột kích thọc sâu của Quân đoàn 2, rầm rập tiến vào nội đô Sài Gòn. Chiếc xe tăng số hiệu 843 do tôi chỉ huy lao phăm phăm qua các con phố, hướng thẳng về phía mục tiêu cuối cùng: Dinh Độc Lập – sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.Cảm xúc của tôi lúc đó là một sự tổng hòa của sự căng thẳng tột độ, niềm phấn khích mãnh liệt và lòng quyết tâm sắt đá. Sau hơn hai mươi năm chia cắt, ngày thống nhất chỉ còn cách chúng tôi vài mét đất. Khi xe tăng 843 tiếp cận cổng phụ của Dinh Độc Lập và bị kẹt lại, tôi lập tức ra lệnh cho xe tăng 390 phía sau lao lên húc văng cánh cổng chính. Cánh cổng sắt đổ sập, tôi chộp lấy lá cờ giải phóng trên xe, nhảy xuống đất và chạy thục mạng về phía tòa nhà chính.Tôi chạy băng qua những dãy hành lang rộng lớn, vượt qua những bậc cầu thang trải thảm đỏ. Xung quanh tôi, các thành viên nội các của chính quyền Sài Gòn đang ngồi im lặng, nét mặt lộ rõ sự hoang mang, lo sợ. Tôi không nhìn họ, mục tiêu duy nhất của tôi là sân thượng của tòa nhà. Khi đặt chân lên tầng thượng, gió biển thổi lồng lộng, tôi nhanh chóng hạ lá cờ ba sọc xuống và kéo lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng năm cánh của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lên đỉnh cột.Khoảnh khắc lá cờ tung bay phần phật trong gió Sài Gòn đúng vào lúc 11 giờ 30 phút, tôi nhìn xuống sân Dinh và reo lên một tiếng thật to. Sài Gòn hoàn toàn giải phóng, đất nước đã liền một dải! Anh em đồng đội dưới sân ôm nhau khóc nức nở, tiếng reo hò vang dậy cả một vùng trời. Giây phút ấy, tôi biết rằng xương máu của biết bao anh hùng liệt sĩ ngã xuống từ thuở kháng Pháp đến đánh Mỹ đã không uổng phí. Lá cờ ấy là biểu tượng cho khát vọng hòa bình, thống nhất cháy bỏng của cả một dân tộc.



