Cựu Thanh niên xung phong

Lá Cờ Trên Đỉnh Đồi 241

Trong những ngày chiến đấu ác liệt ở Tây Nguyên, một lá cờ Tổ quốc được may bằng những mảnh vải vụn đã trở thành niềm tin, ý chí và là biểu tượng thiêng liêng của cả đơn vị. Câu chuyện về lá cờ ấy vẫn được người cựu chiến binh Bùi Văn Nam nâng niu như một phần ký ức của thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Trần Quốc Đạt (Chi đoàn thôn Tân Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1974, đơn vị của ông Bùi Văn Nam nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm được gọi là Đồi 241. Đây là vị trí quan trọng, thường xuyên bị pháo kích và không kích dữ dội. Cuộc sống của những người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Nhiều tuần liền, cả đơn vị chỉ sống trong hầm hào, tranh thủ từng giờ yên tiếng súng để củng cố trận địa.

Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ Nguyễn Thanh Tùng, quê ở Nam Định, vốn là thợ may trước khi nhập ngũ. Một lần nhận được gói quà từ quê nhà, ngoài ít bánh và vài lá thư, Tùng còn giữ lại những mảnh vải đỏ nhỏ mà mẹ anh dùng để bọc đồ.

Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, Tùng lặng lẽ dùng kim chỉ vá lại quần áo cho đồng đội. Rồi một đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm trú ẩn, anh cẩn thận ghép những mảnh vải đỏ lại với nhau, lấy mảnh vải vàng từ một chiếc túi cũ để cắt thành ngôi sao năm cánh.

Ông Nam tò mò hỏi:

– Cậu làm gì mà tỉ mẩn thế?

Tùng cười:

– Em muốn may một lá cờ. Mai này chiếm được đỉnh đồi, mình sẽ cắm lên đó.

Mọi người nghe vậy đều cười vui, nhưng trong lòng ai cũng nuôi hy vọng về ngày chiến thắng.

Sau nhiều ngày chiến đấu quyết liệt, đơn vị giành lại được Đồi 241. Giữa khói súng còn chưa tan, Nguyễn Thanh Tùng rút lá cờ được gấp cẩn thận trong túi áo, cùng đồng đội cắm lên vị trí cao nhất.

Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió núi. Những người lính trẻ đứng lặng, mắt ai cũng rưng rưng. Họ hiểu rằng đó không chỉ là chiến thắng của một trận đánh, mà còn là biểu tượng cho niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Không lâu sau, trong một trận phản kích ác liệt, Nguyễn Thanh Tùng đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ trận địa.

Ông Bùi Văn Nam kể lại:

– Trước lúc lên đường làm nhiệm vụ, Tùng gửi lại tôi lá cờ ấy và dặn: “Nếu em không trở về, anh giữ giúp em. Hòa bình rồi, hãy kể cho con cháu biết rằng chúng ta đã từng sống và chiến đấu với tất cả niềm tin.”

Ngày đất nước thống nhất, ông Nam mang lá cờ về quê, cẩn thận ép trong khung kính. Hơn năm mươi năm trôi qua, màu đỏ đã phai theo thời gian, nhưng với ông, đó vẫn là báu vật vô giá.

Mỗi lần kể lại câu chuyện, ông xúc động nói:

“Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua trong bom đạn, nhưng chưa bao giờ mất niềm tin. Lá cờ ấy là ký ức của một thời hoa lửa, là niềm tự hào của những người đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn