Bài viết

Lá cờ trên đỉnh đồi

Lào Cai02/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến dịch Mùa hè xanh năm ấy đưa hơn ba mươi đoàn viên, sinh viên tình nguyện đến một bản nhỏ nằm giữa những dãy núi.

Con đường lên bản quanh co, dốc đứng. Có những đoạn, chiếc xe bán tải phải dừng lại để mọi người xuống đẩy. Đến nơi thì trời đã nhá nhem tối.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Quân cùng các tình nguyện viên bắt tay ngay vào công việc: sửa lại sân trường, sơn lớp học, dựng tủ sách và làm lại hàng rào cho điểm trường mầm non.

Trong lúc vận chuyển vật liệu, Quân để ý thấy trên ngọn đồi phía sau trường có một cột cờ cũ kỹ. Lá cờ Tổ quốc đã bạc màu, rách nhiều chỗ vì nắng gió.

Cậu bé Páo, học sinh lớp 4, đi bên cạnh khẽ nói:

– Mỗi sáng tụi em đều nhìn lên đó.

Quân hỏi:

– Sao không thay lá cờ mới?

Páo cúi đầu:

– Đường lên khó lắm. Với lại bản mình chưa có cờ mới.

Chiều hôm ấy, sau khi hoàn thành công việc ở trường, Quân họp cả đội.

– Ngày mai chúng ta sẽ lên đỉnh đồi.

Có người lo lắng:

– Đường dốc lắm, lại đang mưa. Hay để lần sau?

Quân mỉm cười:

– Nếu hôm nay mình không đi, có khi phải chờ thêm rất lâu mới có người lên đó.

Sáng sớm hôm sau, cả đội mang theo một lá cờ Tổ quốc mới được gấp cẩn thận.

Con đường chỉ dài hơn một cây số nhưng phải mất gần một giờ mới tới nơi. Có đoạn bùn trơn, mọi người phải bám vào rễ cây để leo.

Đến đỉnh đồi, ai cũng thấm mệt.

Lá cờ cũ được hạ xuống trong sự trang nghiêm.

Quân nhẹ nhàng mở lá cờ mới.

Từng người một nắm lấy góc cờ.

Khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa nền trời xanh, cả ngọn đồi như bừng sáng.

Đúng lúc ấy, dưới sân trường vang lên tiếng reo.

Những em nhỏ đã nhìn thấy lá cờ mới.

Páo đứng dưới chân đồi, đưa tay chào theo nghi thức Đội viên.

Đôi mắt em sáng lên.

– Đẹp quá!

Buổi tối chia tay bản làng, già làng đến bắt tay từng đoàn viên.

Ông nói:

– Các cháu sửa trường, bà con biết ơn. Nhưng điều làm chúng tôi xúc động nhất là lá cờ trên đỉnh đồi. Mỗi sáng nhìn lên đó, lũ trẻ sẽ nhớ rằng vẫn có những người từ rất xa đến vì bản làng này.

Quân lặng người.

Trên đường trở về, cậu nhìn lá cờ đang nhỏ dần phía sau.

Một đoàn viên hỏi:

– Chỉ thay một lá cờ thôi mà ai cũng xúc động như vậy sao anh?

Quân đáp:

– Có những công trình được xây bằng xi măng và gạch đá. Nhưng cũng có những công trình được xây bằng niềm tin.

Nhiều năm sau, trong một chương trình giao lưu thanh niên, Quân gặp lại Páo.

Cậu bé ngày nào giờ đã là một sinh viên năm nhất.

Páo cười rạng rỡ:

– Anh còn nhớ lá cờ trên đỉnh đồi không?

Quân gật đầu.

Páo nói:

– Mỗi sáng nhìn lá cờ ấy, em luôn tự nhủ phải học thật giỏi để sau này cũng được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện như các anh chị.

Quân siết chặt tay Páo.

Anh hiểu rằng, điều quý giá nhất mà Mùa hè xanh để lại không phải chỉ là những bức tường mới sơn hay những con đường vừa sửa xong.

Đó là khi một đứa trẻ bắt đầu nuôi trong tim ước mơ được cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn