Lá Cờ Trên Đỉnh Đồi Cháy
Ngọn đồi bị giành đi giật lại nhiều lần đến mức cây cối chỉ còn trơ gốc cháy đen. Đơn vị được lệnh chiếm lại đỉnh đồi trước bình minh. Lá cờ nhỏ được gấp cẩn thận, đặt trong ba lô của Lâm – người trẻ nhất trung đội.
Khi lên đến gần đỉnh, hỏa lực địch dày đặc. Từng người ngã xuống. Trung đội trưởng trúng đạn, trước khi hy sinh chỉ kịp nói: “Bằng mọi giá… phải cắm được cờ.”
Lâm bò lên đoạn dốc cuối cùng, tay run vì mệt và sợ. Đạn bắn vãi đất đá quanh người. Có lúc, cậu muốn nằm yên, áp mặt xuống đất cho an toàn. Nhưng hình ảnh quê nhà, nơi cột cờ trước sân trường làng mỗi sáng thứ hai, cứ hiện lên rõ mồn một.
Cậu đứng bật dậy, lao về phía cọc gỗ đã gãy, buộc lá cờ lên bằng mảnh dây còn sót lại. Khi lá cờ tung ra trong gió sớm, Lâm ngã xuống, nụ cười vẫn còn trên môi.
Ngọn đồi sau này có tên, nhưng cái tên ấy không ghi đủ những người đã nằm lại. Chỉ có lá cờ, trong ký ức, là vẫn đỏ tươi như buổi sáng hôm đó.



