Bài viết

Lá Cờ Trên Đỉnh Đồi Cháy

Trong khói lửa của một trận đánh ác liệt, việc giữ vững lá cờ trên đỉnh đồi đã trở thành biểu tượng của ý chí không khuất phục và niềm tin chiến thắng.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Công Bình thuộc một đơn vị bộ binh được giao nhiệm vụ chiếm giữ một ngọn đồi chiến lược. Đồi thấp nhưng trống trải, bị bom đạn cày xới liên tục, cây cối cháy trụi, đất đá đen sạm. Ngay khi chiếm được đỉnh đồi, đơn vị cắm một lá cờ làm tín hiệu khẳng định vị trí. Nhưng cũng từ đó, họ trở thành mục tiêu pháo kích dữ dội. Trong đơn vị có anh Đỗ Văn Long – người được giao giữ và bảo vệ lá cờ. Long không phải người to lớn nhất, nhưng lại rất kiên định. Mỗi lần pháo dội xuống, cột cờ bị gãy, lá cờ rơi xuống đất. Và mỗi lần như vậy, Long lại lao ra giữa làn đạn, dựng lại cột, cắm lại lá cờ. Bình kể:
“Có lúc tụi tôi hét lên bảo anh ấy đừng ra nữa, nhưng anh chỉ nói: ‘Cờ còn thì mình còn.’” Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Khói lửa mù mịt, đất đồi nóng rực như than. Lá cờ nhiều lần bị cháy xém, rách tả tơi, nhưng vẫn được dựng lại. Đến lần cuối cùng, khi Long vừa dựng lại cột cờ, một loạt đạn pháo rơi xuống. Khi khói tan, mọi người lao ra. Long nằm ngay dưới chân cột cờ. Lá cờ vẫn bay. Sau trận đánh, đỉnh đồi được giữ vững. Lá cờ ấy, dù rách nát, vẫn được đơn vị giữ lại như một kỷ vật. Nhiều năm sau, Nguyễn Công Bình trở lại thăm chiến trường xưa. Đồi nay đã phủ xanh cây cối, không còn dấu tích cháy đen như trước. Anh đứng lặng rất lâu, rồi nói:
“Có những người không cần nói nhiều… chỉ cần giữ một lá cờ đứng vững, là đủ để người khác tin mà đứng tiếp.” Với Bình, lá cờ trên đỉnh đồi cháy ấy không chỉ là biểu tượng chiến thắng, mà còn là ký ức về một con người đã sống và ngã xuống để giữ vững niềm tin trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn