Cựu chiến binh

Lá Cờ Trên Đỉnh Đồi Cháy

Ninh Bình14/05/2026Lê Thị Hải (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hà Văn Lực, sinh ngày 18 tháng 02 năm 1951, quê quán xã Phú Lệ, huyện Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Trị.

Ông Lực sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái nghèo ở miền núi phía Tây Thanh Hóa. Tuổi thơ của ông gắn với núi rừng, những con suối và những mùa lúa nương chín vàng. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.

Ngày lên đường, cha ông – một cựu du kích thời chống Pháp – trao cho ông lá cờ Tổ quốc nhỏ được may bằng tay và dặn:

“Dù ở đâu cũng phải giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.”

Ông Lực luôn cất lá cờ ấy trong ba lô suốt những năm tháng chiến đấu.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị – nơi bom đạn ác liệt bậc nhất thời bấy giờ. Bộ đội phải sống và chiến đấu giữa những đồi đất cháy đen vì pháo kích.

Ông kể rằng có những ngày pháo địch bắn liên tục từ sáng đến đêm, cây cối bị san phẳng, đất đá nóng bỏng bởi khói lửa chiến tranh. Nhưng trong gian khổ ấy, tinh thần của những người lính vẫn không hề lung lay.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Lương Văn Duy quê Sơn La, người luôn mang theo chiếc khăn tay mẹ thêu trước ngày nhập ngũ. Hai người nhanh chóng trở thành anh em thân thiết vì cùng là con em miền núi phía Bắc.

Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm một cao điểm quan trọng tại Quảng Trị. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đồi đất bị bom cày xới nhiều lần, khói bụi phủ kín cả bầu trời.

Sau nhiều giờ chiến đấu giằng co, đơn vị của ông đã tiến sát đỉnh đồi. Nhưng đúng lúc ấy, hỏa lực địch phản kích dữ dội khiến nhiều chiến sĩ bị thương.

Trong khoảnh khắc quyết định, anh Lương Văn Duy đã nhận nhiệm vụ mang lá cờ của đơn vị cắm lên đỉnh đồi để cổ vũ tinh thần toàn đơn vị.

Ông Hà Văn Lực nghẹn ngào kể lại:

“Duy ôm lá cờ lao lên giữa làn đạn. Khi lá cờ tung bay trên đỉnh đồi cũng là lúc cậu ấy ngã xuống.”

Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa đỉnh đồi cháy đen bởi bom đạn đã tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị tiếp tục chiến đấu và giữ vững trận địa.

Sau trận đánh hôm ấy, ông Lực lặng lẽ gấp lại lá cờ nhuốm bụi khói chiến tranh và giữ gìn cho đến tận bây giờ như một báu vật.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Thanh Hóa với nhiều vết thương còn in dấu chiến tranh. Dù thời gian đã trôi qua nhiều năm, nhưng ký ức về người đồng đội ngã xuống bên lá cờ Tổ quốc vẫn luôn khắc sâu trong trái tim ông.

Mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường mang theo lá cờ cũ để kể lại câu chuyện năm xưa.

Ông thường nhắn nhủ:

“Tổ quốc hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao người lính trẻ. Các cháu phải biết yêu nước, sống có lý tưởng và giữ gìn hòa bình cho thế hệ mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn