Lá cờ trên đỉnh núi
Lá cờ trên đỉnh núi
Sáng hôm ấy, sương phủ kín con đường dẫn lên chốt biên phòng. Người lính trẻ Minh cùng đồng đội nhận nhiệm vụ dựng lại lá cờ trên một điểm cao vừa bị mưa gió làm rách.
Đường núi trơn trượt, đá tai mèo sắc nhọn. Minh ôm lá cờ trước ngực, cẩn thận bước từng bước.
Khi lên đến đỉnh, anh cắm cán cờ xuống đất. Lá cờ đỏ từ từ căng lên trong gió.
Một người lính bên cạnh nói:
“Chỉ là một lá cờ thôi mà sao thấy xúc động thế?”
Minh nhìn về phía những bản làng thấp thoáng dưới thung lũng.
“Vì dưới lá cờ này là nhà của bao nhiêu người.”
Mọi người im lặng.
Họ biết phía sau mình là những mái nhà nhỏ, những con đường quê, những người mẹ, người vợ và những đứa trẻ đang sống cuộc đời bình thường.
Bởi vậy, những người lính nơi biên giới luôn hiểu rằng nhiệm vụ của họ không chỉ là giữ một cột mốc hay một quả đồi.
Đó là giữ bình yên cho quê hương.
Chiều hôm ấy, khi họ trở về chốt, lá cờ vẫn tung bay trên đỉnh núi.
Giữa biển mây trắng, màu đỏ nổi bật như một lời khẳng định giản dị mà thiêng liêng: nơi đây là một phần của Tổ quốc.



