Bài viết

Lá Cờ Trên Đỉnh Pha Luông

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá Cờ Trên Đỉnh Pha Luông

Nằm giữa những dãy núi cao của Sơn Lương có một ngọn đồi mà người dân gọi là Đồi Gió.

Trên đỉnh đồi ấy, nhiều năm trước có một cột cờ bằng gỗ. Lá cờ đỏ sao vàng luôn tung bay giữa trời xanh.

Người chăm sóc cột cờ là ông Lử, một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi.

Mỗi sáng sớm, dù nắng hay mưa, ông đều leo lên đỉnh đồi để kiểm tra lá cờ.

Nếu cờ bị sờn, ông thay cờ mới.

Nếu dây buộc bị đứt, ông sửa lại ngay.

Nhiều người hỏi:

– Ông già rồi, sao còn vất vả thế?

Ông chỉ cười:

– Chừng nào còn đi được, tôi còn muốn lá cờ ấy bay trên đỉnh đồi.

Trong bản có cậu bé tên Hải.

Ngày nào đi học, Hải cũng nhìn thấy lá cờ từ xa.

Một hôm, cậu tò mò hỏi ông:

– Ông ơi, vì sao ông quý lá cờ đến vậy?

Ông Lử nhìn lên khoảng trời cao rồi chậm rãi nói:

– Vì để có lá cờ tung bay bình yên hôm nay, đã có rất nhiều người hy sinh.

Hải ghi nhớ câu nói ấy.

Năm tháng trôi qua.

Một mùa mưa bão lớn kéo đến Sơn Lương.

Gió giật mạnh suốt nhiều ngày.

Sau cơn bão, cột cờ trên Đồi Gió bị gãy đổ.

Lá cờ cũng bị cuốn mất.

Nhìn khoảng đồi trống trải, nhiều người thấy tiếc.

Ông Lử buồn lắm.

Tuổi cao, sức yếu khiến ông không còn đủ khả năng tự dựng lại cột cờ như trước.

Biết chuyện, Hải lúc này đã là học sinh trung học liền rủ bạn bè trong xã giúp đỡ.

Tin tức nhanh chóng lan khắp các bản.

Thanh niên mang tre, gỗ đến.

Các bác thợ góp công.

Nhiều gia đình ủng hộ vật liệu.

Chỉ trong vài ngày, một cột cờ mới cao và chắc chắn hơn đã được dựng lên.

Ngày kéo lá cờ mới lên đỉnh cột, rất đông người dân có mặt.

Ông Lử được mời kéo dây.

Đôi bàn tay già nua của ông run run.

Khi lá cờ từ từ bay lên giữa nền trời xanh thẳm, mọi người đồng loạt vỗ tay.

Riêng ông Lử lặng lẽ lau nước mắt.

Ông quay sang Hải:

– Ông cứ lo rằng khi mình già đi, sẽ không còn ai nhớ đến việc giữ gìn lá cờ này.

Hải mỉm cười:

– Chúng cháu không chỉ giữ lá cờ, mà còn giữ những điều thế hệ ông đã truyền lại.

Gió trên đỉnh đồi thổi mạnh hơn.

Lá cờ phần phật tung bay.

Màu đỏ rực nổi bật giữa núi rừng Sơn Lương.

Nhiều năm sau, ông Lử qua đời.

Nhưng cứ đến mỗi dịp lễ lớn, học sinh trong xã lại tổ chức lên Đồi Gió quét dọn khu vực cột cờ.

Họ kể cho nhau nghe về người cựu chiến binh già đã dành cả đời gìn giữ lá cờ trên đỉnh núi.

Và họ hiểu rằng:

Lá cờ không chỉ là một tấm vải đỏ.

Đó là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự biết ơn và của trách nhiệm gìn giữ những giá trị mà cha ông đã để lại.

Cũng như ngọn gió trên đỉnh đồi năm nào, tinh thần ấy sẽ còn mãi thổi qua các thế hệ người dân Sơn Lương, để ngọn lửa tự hào quê hương không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn