Lá cờ trên đồi
Lá cờ trên đồi
Đã hơn bảy mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, trong lòng tôi vẫn hiện lên hình ảnh của người đồng đội tên Bình.
Đó là năm 1954, trong những ngày chiến đấu ác liệt ở chiến trường Điện Biên Phủ. Đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ tiến công một cứ điểm của địch. Đạn pháo nổ suốt ngày đêm, đất đá tung mù trời.
Trước giờ xuất kích, Bình lấy trong ba lô ra một lá cờ Tổ quốc được gấp vuông vắn rồi nói với tôi:
"Nếu hôm nay tôi có ngã xuống, cậu hãy cắm lá cờ này lên trận địa. Để mọi người biết rằng người lính Việt Nam quyết không lùi bước."
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Khi chỉ còn cách chiến hào của địch vài chục mét, Bình trúng đạn. Tôi chạy đến đỡ, anh nắm chặt tay tôi, trao lại lá cờ rồi chỉ nói được một câu:
"Đừng... để... cờ... rơi..."
Nói xong, anh khẽ mỉm cười rồi lặng đi.
Tôi ôm lá cờ lao về phía trước cùng đồng đội. Đến khi cứ điểm được làm chủ, lá cờ đỏ sao vàng đã tung bay trên chiến hào của địch.
Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp năm châu, tôi đứng trước lá cờ ấy mà nước mắt không ngừng rơi. Tôi biết, trong chiến thắng ấy có biết bao người đồng đội như Bình đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.
Hôm nay, mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ lời dặn năm xưa:
"Đừng để cờ rơi."
Với tôi, đó không chỉ là lời nhắn của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay: hãy giữ gìn độc lập, hòa bình và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, để sự hy sinh của những người đã ngã xuống mãi mãi có ý nghĩa



