LÁ CỜ TRÊN ĐỒI A1
LÁ CỜ TRÊN ĐỒI A1
Mùa xuân năm 1954, giữa núi rừng Điện Biên, người lính trẻ tên Hoàng cùng đồng đội ngày đêm đào chiến hào.
Họ đã chiến đấu nhiều ngày.
Mưa xuống, đất nhão.
Bom đạn liên tục dội xuống.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Một buổi tối, Hoàng lấy từ trong túi áo ra một mảnh vải đỏ.
Người đồng đội hỏi:
— Cậu mang theo từ bao giờ vậy?
Hoàng cười:
— Mẹ tôi đưa trước ngày tôi đi. Mẹ bảo khi nào thắng trận thì treo nó lên nơi cao nhất.
Người đồng đội nhìn mảnh vải.
— Vậy nhất định phải giữ cho thật kỹ.
Hoàng gật đầu.
Ngày 6 tháng 5, trận chiến trên đồi A1 diễn ra vô cùng quyết liệt.
Cả đêm, tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Hoàng cùng đồng đội tiến từng bước qua chiến hào.
Có lúc anh ngã xuống vì kiệt sức.
Một người kéo anh dậy:
— Đừng nằm lại! Phía trước còn chờ chúng ta!
Hoàng cắn răng đứng lên.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh mẹ đang đứng trước cổng làng.
Anh tự nhủ:
“Con sẽ về.”
Rạng sáng 7 tháng 5, quân ta làm chủ đồi A1.
Nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc.
Đến chiều, quân ta tổng công kích vào trung tâm Mường Thanh.
Tiếng súng vang lên khắp thung lũng.
Hoàng chạy cùng đồng đội về phía sở chỉ huy địch.
Anh nắm chặt mảnh vải đỏ trong tay.
17 giờ 30 phút.
Sở chỉ huy của quân Pháp bị chiếm.
Tướng Đờ Cát cùng toàn bộ bộ chỉ huy bị bắt.
Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng sau 56 ngày đêm chiến đấu.
Hoàng đứng giữa chiến trường.
Anh mở mảnh vải đỏ.
Nhưng chưa kịp treo lên, anh đã nhìn thấy lá cờ “Quyết chiến, Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy.
Anh bật khóc.
Không phải vì buồn.
Mà vì anh biết hàng nghìn người đã nằm lại để có được khoảnh khắc này.
Một người đồng đội đứng bên cạnh hỏi:
— Cậu khóc à?
Hoàng lau nước mắt.
— Tôi nhớ mẹ.
— Nhớ gì?
Hoàng nhìn lá cờ trên nóc hầm.
— Tôi muốn mẹ biết rằng chúng tôi đã thắng.
Vài tháng sau, Hoàng trở về quê.
Mẹ anh đã già đi rất nhiều.
Bà đứng trước cổng, nhìn người con trai gầy đi sau những năm tháng chiến đấu.
Hoàng bước đến.
Mẹ ôm anh thật chặt.
— Con về thật rồi.
Hoàng gật đầu.
— Con về rồi mẹ.
Bà nhìn đôi mắt con trai.
— Thế mảnh vải mẹ đưa con đâu?
Hoàng lấy nó ra.
Mảnh vải đã cũ, sờn ở nhiều góc.
Anh đặt vào tay mẹ.
— Con không treo được nó.
Bà ngạc nhiên.
Hoàng mỉm cười:
— Vì trên đó đã có một lá cờ lớn hơn.
Mẹ anh nhìn về phía cánh đồng.
Gió thổi qua những bông lúa.
Bà không hỏi thêm.
Bởi bà hiểu.
Có những người đã không trở về từ Điện Biên.
Nhưng họ đã để lại một mùa hòa bình cho quê hương.
Và từ ngày ấy, mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, Hoàng luôn nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại giữa núi rừng.
Anh không gọi họ là những người đã mất.
Anh nói:
“Họ đã đi trước chúng tôi, để mở đường cho ngày chiến thắng.”


